Mood Brew

Mood Brew

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Mood Brew, Số 3 Ngõ 20B Núi Trúc, Ba Đình, Hanoi.

11/05/2026

...MẶC KỆ NHAU CŨNG LÀ MỘT DẠNG TỪ BI

Chúng ta thường nhân danh sự quan tâm để can thiệp vào cuộc đời của người khác. Ta muốn con phải nghe lời, muốn bạn đời phải thay đổi, muốn đồng nghiệp phải làm theo ý mình. Để rồi khi họ không như ý, ta sinh ra phiền não, mệt mỏi và oán trách.

​Rốt cuộc, sự quan tâm đó là vì họ, hay vì người khác phải "đúng" với "lý tưởng" của mình?

​Học cách "mặc kệ" nhau, nghe thì có vẻ lạnh lùng, nhưng thực ra lại là cách nói khác của việc: Hãy để Pháp tự vận hành.

​Cây xương rồng cần nắng cháy, hoa sen cần bùn lầy. Mình không thể bắt xương rồng phải mọng nước như sen, cũng không thể bắt sen phải can trường như xương rồng. Mỗi người đều có một "lịch trình" thức tỉnh riêng, một bài học riêng mà họ buộc phải đi qua để trưởng thành.

​Sự thật là, chúng ta không có đủ quyền năng để thay đổi bất kỳ ai, trừ chính mình.

​Khi biết "mặc kệ", mình trả lại cho họ quyền được sai, quyền được vấp ngã và quyền được tự đứng dậy trên đôi chân của mình. Đó mới là sự tôn trọng lớn nhất. Mình không còn đứng ở vị thế "người biết tuốt" để chỉ bảo, mà đứng ở vị thế người bạn đồng hành – im lặng, thấu hiểu và tin tưởng.

​Cuộc sống sẽ nhẹ nhàng biết bao khi ta thôi làm "đạo diễn" cho cuộc đời người khác.

​Hôm nay, nếu thấy ai đó đang loay hoay với những sai lầm của họ, thay vì sốt sắng nhảy vào sửa đổi, hãy thử hít một hơi thật sâu và mỉm cười: "À, Pháp đang vận hành đó thôi".

​Cứ làm tốt phần mình, thong d**g với sự chân thật. Khi tâm bình an, thế giới quanh mình tự khắc nhẹ nhàng.

Mặc kệ nhau đi... để yêu thương được tự do hơn.

10/05/2026

[ repost Zhihu] Liệu có nhất thiết phải tranh thủ đi du lịch lúc còn trẻ hay không?

Mấy hôm trước dọn lại ổ cứng, tôi tình cờ tìm thấy mấy tấm ảnh đi Tây Tạng hồi 22 tuổi.

Lúc đó tôi mặc cái áo khoác cũ nát, mặt thì đen nhẻm vì cháy nắng, đứng bên hồ Yamdrok cười trông như một thằng ngốc, hàm răng trắng nhởn phản chiếu cả ánh mặt trời.

Tháng trước tôi lại đi Tây Tạng một chuyến nữa. Lần này tôi bay thẳng, ở khách sạn 5 sao, bao trọn một chiếc SUV có tài xế riêng phục vụ suốt hành trình, toàn vào ăn uống ở những quán đứng đầu bảng xếp hạng trên app.

Thế nhưng, khi đứng đúng ở vị trí cũ, nhìn cùng một mặt hồ đó, tôi chỉ chụp đúng hai tấm ảnh rồi lại muốn về khách sạn nằm.

Đêm đó, tôi ngồi h ú t t h u ố c trong phòng khách sạn, lật xem lại những tấm hình của mười năm trước, đột nhiên tôi ngộ ra câu trả lời cho câu hỏi: “Liệu có nhất thiết phải tranh thủ đi du lịch lúc còn trẻ hay không?”

Câu trả lời là: Có. Nhất định phải đi khi bạn còn trẻ.

Không phải nói già rồi thì không đi được, mà là cảm giác lúc đó thực sự sẽ khác lắm.

Để tôi kể cho bạn nghe về chuyến đi năm 22 tuổi của tôi. Vừa tốt nghiệp xong, tôi gom góp mãi mới đủ 3 triệu. Chọn ngồi ghế cứng của tàu hoả, hơn 50 tiếng đồng hồ từ Bắc Kinh đến Lhasa. Ngồi đến mức chân sưng phù, lúc xuống tàu đi còn chẳng vững. Tôi ở giường tầng trong nhà trọ giá rẻ chỉ 100 nghìn một đêm, 6 người chung một phòng, mùi tất chân hòa quyện với mùi mì tôm, đêm đêm còn có tiếng ngáy vang trời.

Ăn uống thì toàn phải ghép đoàn, một bát trà bơ (Trà bơ là thức uống đặc trưng và không thể thiếu trong đời sống của người dân Tây Tạng. Nó được làm từ trà đen, bơ làm từ sữa bò hoặc sữa yak và muối) chia bốn, một tô mì Tạng hai người ăn chung. Trên đường đi quen được mấy đứa sinh viên cũng đi du lịch bụi giống mình, 5 đứa góp tiền thuê chiếc xe bánh mì cũ nát đi hồ Namtso, cửa sổ xe thì hở, gió lùa lạnh buốt nên mấy đứa cứ phải khoác áo phao rồi ôm chặt lấy nhau cho ấm.

Lúc đó khổ không? Khổ thật. Nhưng có thú vị không? M ẹ nó, thú vị kinh khủng!

Chúng tôi tán dóc trên tàu với đủ mọi người từ khắp nơi. Nghe ông anh Tân Cương kể chuyện chăn cừu, nghe cô gái Vân Nam kể chuyện đi dạy học tình nguyện. Chúng tôi uống bia rẻ tiền trong nhà trọ, rồi tám chuyện đến 3 giờ sáng, còn hứa với nhau sau này sẽ cùng đi vòng quanh thế giới. Đứng bên hồ Yamdrok, chúng tôi hét vang vào những ngọn núi tuyết rằng sau này mình nhất định phải trở thành những người thật lợi hại.

Những chuyện đó, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ mồn một.

Còn chuyến đi tháng trước thì sao? Bay 3 tiếng là tới, xuống máy bay có tài xế đón, khách sạn có máy cung cấp oxy, phòng rộng đến mức có thể chạy bộ được. Ăn toàn quán xịn, thích gì gọi nấy. Đi tham quan thì xe đưa tận nơi, xuống chụp ảnh xong là lên xe đi tiếp, mệt thì nằm luôn trên xe mà ngủ.

Thoải mái thì có thoải mái thật. Nhưng có thú vị không? Thú thật là tôi chẳng có cảm giác gì mấy.

Nhìn thấy núi tuyết, trong đầu tôi chỉ nghĩ: "Ờ, cũng đẹp đấy", rồi rút điện thoại ra chụp tấm hình, chỉnh màu cho đẹp rồi đăng lên mạng xã hội. Gặp những người cũng đi du lịch như mình, tôi thậm chí chẳng buồn chào hỏi, chỉ gật đầu một cái rồi bước qua. Tối về khách sạn cũng chẳng muốn đi dạo, chỉ muốn nằm trên giường lướt Douyin.

Vẫn là Tây Tạng đó, vẫn là những ngọn núi, mặt hồ đó. Nhưng tôi đã không còn là tôi của năm nào nữa rồi.

Nhiều người hay nói: "Đợi khi nào tôi có tiền, có thời gian rồi mới đi du lịch". Thật ra là, khi bạn có cả hai thứ đó rồi, hương vị của chuyến đi đã không còn như trước.

Cái hay của du lịch chưa bao giờ nằm ở phong cảnh hữu tình. Nó nằm ở tâm trạng của bạn khi ngắm cảnh, ở trạng thái của bạn lúc bấy giờ và ở trái tim luôn tò mò với mọi thứ xung quanh.

Năm 20 tuổi: Ngồi tàu 20 tiếng bạn không thấy mệt mà còn thấy hưng phấn. Nhìn phong cảnh qua cửa sổ thay đổi từng chút một, bạn thấy cả thế giới như đang mở ra trước mắt mình. Năm 30 tuổi: Ngồi tàu cao tốc 2 tiếng bạn đã thấy mệt, lên xe chỉ muốn đeo tai nghe đi ngủ, chẳng buồn liếc nhìn cửa sổ lấy một lần.

Năm 20 tuổi: Bạn ở phòng trọ rẻ tiền, nói chuyện cả đêm với người lạ làm bạn thấy cực kỳ thú vị, thấy ai cũng có câu chuyện riêng. Năm 30 tuổi: Ở khách sạn 3 sao bạn còn chê giường cứng, phòng bên hơi ồn là không ngủ được, người lạ bắt chuyện là bạn lại đề phòng họ muốn lừa tiền mình.

Là bởi ngưỡng cảm xúc của bạn đã cao hơn, sự tò mò mất đi, nhiệt huyết cũng cạn, nhìn cái gì cũng thấy “cũng thường thôi".

Tất nhiên tôi không nói là già rồi đi du lịch thì hoàn toàn không có ý nghĩa. Khi bạn 50 tuổi, con cái đã lớn, có tiền có quyền, cùng bạn đời đi dạo thong d**g, tìm chỗ sơn thủy hữu tình ở nửa tháng, câu cá, uống trà... đó cũng là một kiểu hưởng thụ.

Nhưng cảm giác đó khác hoàn toàn với thời trẻ. Cái sự hưng phấn khi nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, cái khao khát được trò chuyện thâu đêm với người lạ, cái dũng khí dám đi khắp thiên hạ dù túi chẳng có bao nhiêu tiền và dù có mệt rã rời nhưng cứ đặt lưng xuống là ngủ, mai tỉnh dậy lại đi tiếp được ngay...

Giống như lúc nhỏ ăn cây kem 2 nghìn đồng, bạn thấy đó là thứ ngon nhất thế giới. Sau này có tiền, ngày nào cũng ăn kem xịn, bạn cũng chẳng tìm lại được cái vị đó nữa.

Đừng quá câu nệ chuyện phải có nhiều tiền mới đi được. Tuổi trẻ có cách chơi của tuổi trẻ. Quan trọng không phải bạn tiêu bao nhiêu tiền, mà là bạn đã đi, đã thấy và đã trải qua.

Tôi không khuyên bạn bỏ việc hay tiêu hết tiền tiết kiệm để đi chơi, làm vậy là rất ngốc. Ý tôi là: Đừng luôn miệng nói "Đợi khi nào có tiền rồi tính".

Đi làm được vài ba năm, dành dụm được một khoản nho nhỏ, xin nghỉ phép đi đâu đó mười ngày nửa tháng, chuyện đó không khó. Đừng cứ đợi đến sau này. Sau này bạn có thể có tiền, nhưng cái tâm của bạn lúc đó có lẽ không còn ở đó nữa rồi.

Giờ tôi có tiền rồi, nhưng bảo tôi ngồi tàu 50 tiếng, ở nhà trọ 100 nghìn, thức đêm uống bia bàn chuyện lý tưởng với người lạ, tôi thực sự làm không nổi nữa. Tôi sẵn sàng chi nhiều tiền hơn để được thoải mái, nhưng tôi cũng hiểu rõ rằng, dù có chi bao nhiêu tiền đi chăng nữa, tôi cũng không mua lại được cảm giác của năm ấy.

Có nơi nào muốn đi, hãy đi sớm một chút.

Có người nào muốn gặp, hãy gặp sớm một chút.

Có việc gì muốn làm, hãy bắt tay vào làm ngay.

Đừng đợi. Thật đấy, đừng đợi. Đợi đến khi bạn có tiền, có thời gian, có điều kiện... nhưng trái tim trẻ trung của bạn đã nguội lạnh mất rồi, thì nhìn cái gì cũng vô ích mà thôi.

Nguồn: Zhihu

09/05/2026

Hãy đến đây để được bày bừa một chút.

Ngày thay 3 chiếc bàn nhỏ thành 1 chiếc bàn to này, mình từng nghĩ: sẽ có những buổi sáng cuối tuần, ai đó dẫn theo một em bé tới quán, ngồi đây cắt dán, tô vẽ, làm đủ thứ linh tinh mà con thích. Người lớn thì yên tâm làm việc, còn bọn trẻ có một góc nhỏ để tự “sáng tạo” theo cách của riêng mình.

Và hôm nay, mình đã nhìn thấy đúng khung cảnh từng xuất hiện trong đầu.

Một chiếc bàn đầy giấy màu, kéo, hồ dán, những hình cắt thủ công nằm lộn xộn khắp nơi. Một em bé hí hoáy bên cạnh người lớn, cả hai cùng ngồi yên rất lâu mà chẳng cần làm gì quá đặc biệt.

Điều khiến mình thấy dễ thương hơn vì đó là một ông bố ( vì đa phần các bé đi theo mẹ ), bố ngồi vừa nhâm nhi cafe vừa trông con, kiên nhẫn ở cạnh con trong những điều rất nhỏ.

Có lẽ đôi khi, một quán cafe đẹp nhất không nằm ở đồ uống hay decor, mà ở việc nó vô tình trở thành nơi lưu lại những khoảnh khắc đời thường như thế.

Photos from Mood Brew's post 03/05/2026

Những ngày nghỉ lễ, tôi chọn ở lại Hà Nội, len vào những con ngõ nhỏ để tìm một góc thật yên – rất Hà Nội.
Một chỗ ngồi quen, một ly nước vừa vị, thế là đủ.

26/04/2026

📢 THÔNG BÁO LỊCH NGHỈ LỄ

Mood Brew xin phép nghỉ:
• 26 – 27/04
• 30/04 – 01/05

Hẹn gặp lại bạn sau những ngày nghỉ,
Mood vẫn ở đây – chỉ là tạm “chậm” một chút ☕️

25/04/2026

Mỗi ngày hãy cho mình một khoảng lặng
Để thở một hơi thật sâu.
Để lắng nghe cơ thể thì thầm.
Để cảm nhận một cảm xúc chưa từng gọi tên.
Và để buông đi những điều không còn là mình.

Photos from Mood Brew's post 24/04/2026

Một ngày mưa không cần bước ra ngoài ☔
Bạn ở yên, Mood mang đồ uống đến tận cửa.

Photos from Mood Brew's post 23/04/2026

Vừa trú mưa vừa thường thức cafe giá ưu đãi ở Mood

Photos from Mood Brew's post 22/04/2026

Các bà, các mẹ gặp gỡ nhau hàn huyên chuyện xưa ở Mood

22/04/2026

{ Đọc sách cùng Mood }

Một chút lắng lại để thấy mình vẫn ổn.
Một chút dịu dàng để nhớ rằng mình xứng đáng được yêu thương.
Và một chút bình yên… đủ để bước tiếp qua những ngày nhiều gió.

Cuộc đời vẫn sẽ có những chông chênh, nhưng mong bạn luôn giữ được một khoảng trời êm dịu cho riêng mình. 🌿

Photos from Mood Brew's post 21/04/2026

{ Chuyện mở quán }

Nhà tôi có một cây xoài, do bà ngoại trồng từ khi tôi còn chưa ra đời. Bà đã mất từ lâu, nhưng với tôi, cây xoài ấy vẫn mang dáng dấp của bà — mỗi năm lặng lẽ “cho” cháu quả.

Nhung là người bạn thân nhất đã học với tôi từ cấp 1 - cấp 3, nên biết rõ cây xoài này.

Trước Tết, tôi rủ Nhung cùng mở quán cà phê. Tôi biết mình là người sống nhiều theo cảm xúc, đôi khi thiếu sự ổn định để vận hành mọi thứ trơn tru, còn Nhung thì ngược lại — chăm chỉ và cởi mở.

Tôi nói với Nhung rằng, ngoài cà phê, quán sẽ có thêm sinh tố theo mùa. Nhà tôi đã có sẵn cây xoài rồi, tôi sẽ trồng thêm vài cây nữa để “cung cấp” cho quán. Một ý tưởng nghe rất mong manh, vậy mà Nhung vẫn tin, vẫn cùng tôi bắt đầu.

Giờ đây, mỗi ngày tôi phải ngồi canh mấy con sóc nhỏ đang chực chờ ăn những quả xoài chín.

Want your business to be the top-listed Beauty Salon in Hanoi?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Telephone

Website

Address

Số 3 Ngõ 20B Núi Trúc, Ba Đình
Hanoi

Opening Hours

Monday 07:00 - 19:00
Tuesday 07:00 - 19:00
Wednesday 07:00 - 19:00
Thursday 07:00 - 19:00
Friday 07:00 - 19:00
Saturday 08:00 - 19:00
Sunday 08:00 - 19:00