Xả xì trét
Không thông tin cá nhân, không hình ảnh, không câu hỏi.
Bạn đang cần một người vô hình để trò chuyện, để được lắng nghe, để thư giãn, để xả xì trét... Hãy cứ gọi tôi, hoặc để lại tin nhắn, tôi sẽ liên lạc lại.
Trời ơi! chả biết sao nữa.
Một cô bạn mặt bí xị phàn nàn về chuyện ông sếp của cổ đã thẳng thừng phê bình cổ chỉ vì mất 2 tiếng soạn thảo một văn bản quan trọng cho công ty. Điều mà trước đây chưa từng xảy ra. Nếu như trước đây, mọi văn bản quan trọng của công ty đều được giao cho cô vì văn phong và cách trình bày của cô rất tốt. Các văn bản do cô soạn thảo đều đáp ứng các yêu cầu của ông chủ. Nhưng giờ đây, cô không hiểu vì sao ông chủ không thích vậy nữa.
Hôm qua, ông chủ nói, tại sao không dùng AI. Chỉ vài phút là có một văn bản như ý mà sao cô lại mất 2 tiếng để soạn thảo.
Cô chẳng biết nói sao.
Liệu có phải cô sắp phải dời sân chơi?
Sao ông chủ không đầu tư các cỗ máy thông minh vây quanh ổng, cần gì thì nói với mấy cái máy AI đó. Việc gì phải thuê nhiều người làm xung quanh mình đến như vậy để rồi lại phàn nàn.
À thì ra ông chủ muốn nhân viên phải đa năng và thông minh như mấy cái máy Ai đó chỉ vì không có tiền đầu tư cho AI. Nhiều tiền quá mà. Mà lúc bực dọc, có quát tháo mấy cái máy cũng chả sung sướng gì vì nó không có cảm xúc. Chứ mấy cô nhân viên mà bị mắng thì mặt méo xẹo. Có lẽ nhờ vậy mà sự bực dọc của ông chủ với đi chăng.
Nhựa đường (tiếp theo)
Đóng lại cánh cửa gỗ b**g tróc sau lưng, Na rón rén bước qua cánh cửa bên phải, chạy thẳng ra cầu thang, bước vội lên tầng 4 như sợ có ai nhìn thấy. Mấy hôm nay Na cứ đi qua đi lại giữa các tầng xem có thông tin gì không nhưng chẳng thu lượm được gì. Phòng nào phòng đó đóng kín, Na chẳng có lý do gì để gõ cửa. Công việc của Na chẳng liên quan gì đến mọi người ngoài việc kiểm tra tình trạng của tài sản còn hay hỏng. Nhưng lâu nay chả ai báo hỏng hay sửa chữa gì, cũng chả bổ sung hay thanh lý gì nên cũng chẳng có gì mà hỏi. Hôm qua Na đã giả vờ đi kiểm kê tài sản để vào phòng bán hàng, nhưng ở đó cũng chả có gì. Mọi người trả lời các câu hỏi về tài sản của Na như kiểu “Ừ, không có gì”, hoặc là “vẫn chạy tốt”, hay “chưa hỏng”. Ai nấy chỉ qua quýt mong cho Na rời đi. Cuối cùng, Na đành phải rời đi mà chả khai thác được gì. Về phòng, Na nói chuyện với mọi người, cũng chả ai biết gì cả. Mọi việc trở nên bí hiểm chưa từng thấy. Bao nhiêu câu hỏi chỉ biết hỏi mà chẳng có câu trả lời. Mãi đến cuối tuần, chị Hà kéo Na ra một góc cầu thang cuối dãy, nơi chả có ai lai vãng bao giờ. Đến như Na người luôn đi thang bộ cũng chả nhìn đến chỗ này. Khu vực bụi bặm, ngay cạnh nhà vệ sinh nam lại còn có hộc tàn thuốc lá hôi mù. Chả trách, chả ai lai vãng. Chị Hà làm ra vẻ bí hiểm thủ thỉ vào tai Na:
- Em chuẩn bị đi, lần này sắp xếp lại trật tự có khi chị em mình mất việc đó. Anh Tuân biết trước đã xin nghỉ rồi. Có khi, chị em mình về quê bán rau cả lũ.
- Sao… sao chị biết? Na lập bập hỏi.
Việc cải cách nhân sự mọi người đã lờ mờ đoán được. Nhưng thông tin của chị Hà vẫn như sét đánh ngang tai, như dấu chấm xác định câu tả thực chân thật đến đứng tim.
- Cái Thuận. Em biết nó là ai không?
- Là ai?
- Là trợ lý giám đốc mới.
- Hả?
- Kinh không? Chị em mình bấy lâu không biết. Nó giả làm nhân viên thời vụ đi thăm dò hết các phòng ban. Em có thấy ai hó hé gì không?
- Ôi vậy hả chị? Thảo nào mọi người đều câm như hến. Thế giờ làm sao hả chị?
Chị Hà chưa kịp trả lời thì thấy bóng dáng ai đó vào nhà vệ sinh. Chị kéo Na đi, mắt nháy nháy ra ý thôi đừng hỏi.
(Còn nữa)
Nhựa đường ( tiếp theo)
Hôm nay, anh Tuân, kế toán trưởng trở lại văn phòng sau một tháng công tác trong thành phố Hồ Chí Minh. Một tháng qua anh gần như không liên lạc với ai trong phòng, chỉ thỉnh thoảng nhờ chị Hà gửi mấy cái báo cáo. Anh vẫn thế, ít nói. Chỉ giao việc cho mọi người, rồi để mọi người tự làm. Nếu ai không làm được thì anh sẽ tự làm luôn. Hồi xưa khi Na mới vào công ty, anh cũng hay giục mọi người làm cho kịp tiến độ. Thỉnh thoảng cũng hay cáu gắt vì việc không xong như ý muốn. Nhưng giục giã mãi mà vẫn thế, nên anh tự làm luôn. Cho nhanh. Mọi việc quan trọng anh đều tự làm. Đối nội, đối ngoại cũng là anh. Có thể nói công ty vắng ai cũng được, chỉ không thể vắng anh. Thế mà anh đi công tác một tháng mọi việc vẫn xuân xẻ. Chỉ đến khi Thuận đột nhiên biến mất, trong khi anh vắng mặt, mọi người mới nhận ra sự lộn xộn, trống vắng khi không có anh. Hóa ra bấy lâu nay, nhờ có Thuận mà mọi người gần như không nhận thấy sự vắng mặt của anh. Tính ra anh với Thuận chỉ mới gặp nhau một lần vào hôm đầu tiên Thuận đến làm. Anh giới thiệu ngắn gọn rồi chị Hải bàn giao công việc. Xong là anh đi công tác. Đến lúc anh về thì Thuận đã biến mất được vài ngày.
Về được hai hôm, anh họp cả phòng rồi thông báo. Anh sẽ nghỉ việc. Sốc. Cả phòng đều sốc, hỏi anh tại sao. Anh chỉ bảo thay đổi cơ cấu, anh thấy không phù hợp nữa nên xin nghỉ. Tháng sau anh sẽ nghỉ, bảo mọi người chuẩn bị công việc để anh bàn giao. Một tuần sau, kế toán trưởng mới xuất hiện. Công việc bàn giao nhanh chóng. Cũng không có gì phức tạp vì anh luôn nắm rõ tình hình của phòng. Anh xin nghỉ hết phép cho đến ngày cuối cùng. Mọi người bàn nhau tổ chức tiệc chia tay nhưng anh bảo thôi, không cần. Sau này nếu gặp lại, anh sẽ mời mọi người một bữa. Tiu nghỉu. Những tâm hồn ham chơi bỗng chới với. Gần đây, mọi việc cứ kỳ lạ làm sao, mọi việc trở lên bí hiểm. Không ai dám hỏi, mặc dù hàng tá câu hỏi đang găm trong đầu trực phóng ra. Không khí trở nên ngột ngạt. Không ai nói với ai câu gì ngoại trừ kế toán trưởng mới. Cái mỏ cứ kêu quạc quạc cả ngày. Nghe đến nhức óc. Nói hết hơi, chả ai nghe, Hằng bắt đầu khó chịu. Mọi người làm gì đấy? Đừng chơi điện thoại nữa. Báo cáo làm xong chưa? Ai đi ngân hàng hôm nay? Sao giờ chưa đi? Cứ thế, tiếng Hằng the thé, lùng nhùng bên tai, nhưng chả ai buồn quan tâm.
(Còn nữa)
22/01/2026
Với Capuchino Hoang – Tôi vừa được công nhận là fan cứng của họ đấy! 🎉
16/01/2026
Thuận là kế toán mới, vào làm thay chị Hải nghỉ thai sản. Xác định là làm thời vụ, nhưng nó khá hy vọng được làm lâu dài vì nghe đâu con chị Hải sinh non, ốm lắm. Sợ hết kỳ thai sản chị không đi làm trở lại được nữa. Con bé khá ngoan, chỉ mỗi cái hay ngồi lê đôi mách. Chả trách nó được. Công việc thì nhàn, mà nó lại thông minh, giỏi giang. Nó ngoáy tí là xong việc. Còn làm hộ việc người khác. Từ khi có nó, mọi người đã nhàn lại càng nhàn hơn. Nó làm gần như hết việc cả phòng. Mà nó cứ thế. Gặp ai cũng xin việc làm. Từ rửa cốc chén, quét sàn, lau bàn… nó tranh làm tất. Hôm qua, còn tranh việc lau cửa kính với cô giúp việc. Mọi người đều vui mừng giao hết việc cho nó. Chỉ có chị Hà, chị bảo: Thôi, em làm nhiều việc thế mệt, việc của chị cứ để chị làm. Nó lân la hỏi han nhiều lần nhưng chị Hà nhất định không cho nó làm hộ.
Chị Hà, sao chị không cho Thuận lau bàn hộ? Đằng nào nó chả lau cho mọi người? Chị lau làm gì cho bẩn tay. Na hỏi.
Chị Hà cười cười bảo tay chị dạo này cứng quá, tuổi già đến rồi. Phải lao động tí chút. Không mấy nữa tay chân cứng lại thì chết.
Thế rồi, đúng một tháng, Thuận tự nhiên biến mất. Không một lời thông báo. Cả phòng kế toán nháo nhào. Công việc mấy lâu nay đều do Thuận làm. Giờ tự nhiên mất hút, chả ai biết công việc thế nào mà tiếp tục. Gọi điện thoại thì luôn thuê bao. Mãi rồi đến cuối ngày chị Hà bất ngờ nhận được tin nhắn vẻn vẹn mấy câu: Em nghỉ. Em giải thích sau. Đó là tin nhắn của Thuận. Chị Hà lập tức gọi cho Thuận nhưng máy vẫn thuê bao. Rồi chả ai biết tin gì nữa. Mọi người còn phải tìm xem công việc của mình đang ở đâu. Người này hỏi người kia, mỗi người một ý, chả ai hiểu ai. May mà công việc của Na không có nhiều biến động, nên không bị xáo trộn mấy. Chỉ cần xem lại một chút là có thể nắm bắt được ngay. Chị Hà thì không cuống cuồng gì. Việc Thuận nghỉ hay ai đó vắng mặt cũng chẳng ảnh hưởng vì chị vẫn khư khư ôm lấy công việc của mình bấy lâu nay, chả cho ai động vào. Phòng mua hàng liên tục hối thanh toán khoản này, giải ngân khoản kia. Phòng kinh doanh thì liên tục tra công nợ khách hàng, báo cái này sai, cái kia đúng. Tất cả loạn lên. Phải hai hôm sau, thông báo mới đến. Thuận chuyển sang phòng nhân sự. Phòng nhân sự ở tận tầng 5, tầng trên cùng. Mọi người chả mấy khi lên đến tầng đó. Có giấy tờ gì thì người của phòng nhân sự sẽ tranh thủ lúc đi xuống đem qua luôn. Chỉ thỉnh thoảng gặp nhau khi mọi người đi ăn trưa hay liên hoan công ty. Không ai hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra. Giám đốc mới bổ nhiệm thì vẫn chưa thấy mặt dù một tháng đã trôi qua. Nhân viên thời vụ mới vào làm một tháng đã chuyển đi không một lời từ biệt. Cứ vậy phải mất một tuần, mọi người mới sắp xếp lại công việc được như trước. Nhưng Thuận thì tuyệt nhiên không một lần liên lạc. Cũng không ai gặp ở cầu thang hay nhà vệ sinh hay bất cứ nơi đâu. Mọi người cố gắng nghe ngóng, dò hỏi nhưng tuyệt nhiên không một chút thông tin. Phòng nhân sự chưa bao giờ bí hiểm như vậy.
(Còn nữa)
13/01/2026
NHỰA ĐƯỜNG
Nằm dài trên giường không biết bao nhiêu ngày. Na chẳng buồn dậy. Ngày nào cũng vậy, chẳng biết mặt trời mọc lúc nào, lên đỉnh lúc nào, lặn xuống lúc nào. Cả tháng nay, mà có khi cả mấy tháng tháng rồi cũng nên, Na chẳng còn ý thức thời gian. Chẳng có tí động lực nào để quan tâm đến mọi thứ xung quanh.
Ấy thế mà, ma xui quỷ khiến thế nào, từ khoảng vài ngày nay có tiếng giày cao gót đều đặn gõ xuống nền xi măng ngoài cửa từ trái qua phải là Na tỉnh dậy. Rồi tò mò nghe cho đến khi tiếng giày biến mất. Nếu như trước đây thì hoặc là Na chẳng quan tâm gì cả, sấm có đánh bên tai thì vẫn nằm ườn ra đấy, hoặc sẽ cau có khó chịu vì tiếng động làm Na thức giấc. Chẳng hiểu sao tiếng giày gõ xuống nền xi măng lại khiến Na thức giấc và tò mò đến vậy. Tiếng giày đó chắc chắn là tiếng giày cao gót gõ xuống nền xi măng ngoài cửa. Sở dĩ Na chắc chắn đến vậy vì nghe nó rất quen. Chả là trước đây Na cũng hay đi giày cao gót, hồi còn đi làm công ty đó. Chứ bây giờ, Na có làm gì đâu ngoài ngủ. Hồi đó, Na thích tiếng giày lắm. Mỗi khi mua đôi giày mới, Na sẽ dậm dậm chân theo nhịp nghe tiếng giày như bản nhạc cất lên, lúc thì bộp bộp, lúc thì cộc cộc. Có lúc lại tinh tinh lào xào. Tiếng giày thay đổi tùy theo mặt nền đường, nơi gót giày va chạm. Có khi gót giày bằng sắt khi va xuống nền đường nhựa nghe cọc cọc, nhưng khi đi trên nền xi măng thì tiếng trở nên trầm hơn. Còn mỗi khi đi trên tấm thép vá đường thì trở nên trong thẻo hơn vang xa hơn. Na khoái nhất là đi cầu thang. Nền cầu thang ở cơ quan là đá hóa, tiếng giày gõ lên như tiếng đàn đá của người dân tộc. Na còn đeo thêm lắc chân bạc, có cái chuông nhỏ xíu kêu leng keng theo nhịp bước. Ngày nào cũng vậy, Na luôn đi cầu thang bộ, để được nghe bản nhạc tự tạo từ tiếng gót giày và tiếng lắc chân. Dù phải leo cầu thang bao nhiêu lần mỗi ngày, Na vẫn rất thích. Mọi người ở cơ quan chẳng hiểu tại sao. Chị Hà cứ lo cho Na. “Đeo đôi giày cao đến mười phân mà ngày nào cũng leo cầu thang bộ, không cực sao Na?” Chị hay hỏi vậy. Na mỉm cười, ánh mắt sáng lên. “Em say thang máy”. Na trả lời. Na chẳng nói cho ai biết niềm vui nho nhỏ của mình. Cứ giấu đi và lấp liếm rằng bị say thang máy nên phải đi thang bộ. Chứ thật ra, nếu văn phòng mà ở tầng cao hơn nữa thì Na cũng phải đi thang máy thôi. Chứ ai mà leo mãi thang bộ được.
Sáu tháng trước, văn phòng bất ngờ thông báo có giám đốc mới. Mọi người đều hồi hộp mong chờ sự thay đổi. Nhưng khi sự thay đổi thực sự đến, người ta lại mong đừng có thay đổi gì. Bao lâu nay, công việc nhàn nhã, trì trệ mọi người đều đã quen cả rồi. Thi thoảng cũng phàn nàn sao chả có việc gì làm. Nhưng phàn nàn là phàn nàn đấy thôi, chứ chả ai quan tâm vì đến tháng vẫn lĩnh lương đều. Thế thì ai bận tâm cơ chứ. Có thế, Na mới thong d**g leo cầu thang bộ ngày mấy lượt. Ấy thế mà từ ngày có thông báo, mãi chả thấy mặt giám đốc mới đâu. Giám đốc cũ thì đã khăn gói nghỉ hưu rồi. Chị Hà bảo:
- Na, em hay đi cầu thang bộ, thử nghe ngóng xem sao.
- Dạ. Mấy nay em thấy khá im lìm. Không thấy xì xào gì. Có lẽ chưa về.
- Không lẽ….
Chị Hà buông lời giữa chừng rồi không nói nữa làm ai cũng tò mò.
- Để tí em qua phòng kinh doanh hỏi xem. Thuận lên tiếng.
(Còn nữa)
13/01/2026
Xả Xì Trét ơi, bạn đang nghĩ gì thế?
Mình có nghĩ gì đâu.
Còn bạn, vấn đề của bạn là gì?
Bạn có cần ai đó để xả trét thì nhắn mình nhé.
Chúc bạn một ngày vui vẻ.
13/01/2026
Một bạn nam 48 tuổi hỏi mình tại sao bạn không thể tìm kiếm được một nửa yêu thương khi bạn đã ly hôn và có một cô con gái nhỏ. Bạn đã làm quen với rất nhiều bạn nữ. Ban đầu mục tiêu của bạn là những nữ thanh niên chưa kết hôn lần nào. Nhưng sau đó, bạn nhanh chóng nhận ra không hề dễ dàng tìm được bạn gái chưa kết hôn mà lại đồng ý và yêu thương con riêng của mình. Sau đó bạn mở rộng đối tượng sang những bạn nữ đã qua 1 lần đò nhưng giới hạn độ tuổi nhỏ hơn bạn. Lần này bạn đã bắt được một đối tượng, nhưng chỉ 1 tuần sau khi tiếp xúc qua tin nhắn, hai bên đã nhạt nhòa. Rồi đối tượng khác lại xuất hiện, thời gian giao lưu kéo dài hơn 2 tuần cho đến khi hai bên gửi ảnh cho nhau. Bạn gửi bức ảnh ngày thường chụp trên cabin ô tô, đẹp trai, phong độ. Nhưng nhà gái sau khi nhận ảnh thì không gửi ảnh lại cũng chẳng một lời khen ngợi hay bắn tim. Thế rôi hai bên còn trao đổi qua zalo thêm vài ngày cho đến khi ngừng lại. Rồi bạn lại mở rộng đối tượng lớn hơn vài tuổi. Nhưng mãi vẫn chẳng kết được ai. Mọi mối tương tác chỉ kéo dài độ 1 tuần, lâu nhất là 1 tháng. Bạn không hiểu tại sao, cũng chẳng biết hỏi ai. Thế rồi, tuần trước bạn vô tình nhắn tin cho khách hàng nhưng lại nhắn nhầm vào số một người lạ. Thế là lại làm quen. Lần này là một chị hơn vài tuổi. Bạn giới thiệu hoàn cảnh và trò chuyện về "Mưa đỏ". Rồi bạn chia sẻ cuộc sống hàng ngày. Phía bên kia cũng trò chuyện khá cởi mở. Tuy nhiên vào một buổi tối, khi bên kia chúc ngủ ngon thì.... và thế là kết thúc. Bạn bật khóc mà không hiểu tại sao.
Cuối cùng, bạn vô tình nhấp chuột vào địa chỉ của mình.
Mình đã lắng nghe câu chuyện của bạn một cách kiên nhẫn.
Mình đã giúp bạn tự phân tích các tình huống mà bạn đã gặp phải để tự mình tìm ra câu trả lời. Mình tin là dù chưa phải là tất cả, nhưng những phút trò chuyện đó đã cho bạn nhìn thấy một khía cạnh khác của bạn nhìn từ góc độ người đối diện để bạn tự cảm nhận về bản thân. Hy vọng rằng bạn sẽ sớm vui lên.
Chúc bạn luôn vui vẻ.
Click here to claim your Sponsored Listing.