Cô Mốc
Rốt cuộc, ta vẫn là kẻ không có lập trường. Miệng ngạo mạn nói không để tâm nữa vậy mà chỉ nhắc đến thôi, đã trào nước mắt.
31/10/2024
Hồi trẻ, viễn vông những kế hoạch 5 năm. Giờ thì, mong đủ sức với những mục tiêu 5 tháng.
Cố lên em. Chỉ cần, ngày mai em vẫn có bình minh.
22/01/2021
Trung bình mỗi ngày, cơ thể chúng ta có khoảng 50 triệu tế bào chết đi và được thay mới. Con người thay đổi từng ngày. Vẫn là người bạn biết nhưng hôm nay và hôm qua đã là hai người khác nhau rồi. Đến thời điểm nào đó bạn phát hiện ra sự lạ lẫm ở người mình nghĩ là quen thuộc thì cũng đừng sốc. Ai rồi cũng khác. Lừa dối, phản bội… suy cho cùng cũng là thuận tự nhiên!
Trước đây quá ảo tưởng vị trí của bản thân. Giờ phải loay hoay xác định lại tọa độ vùng an toàn. Tự nhiên, mọi thứ trở nên khó khăn, cả việc bắt đầu một câu hỏi thăm vô thưởng vô phạt. Sợ tự biến mình thành bản ghi đè. Sợ trở thành thừa thải. Sợ vô tình khiến người trả lời phải phân vân nên nói thật hay không. Càng mong muốn làm lại càng thành gượng ép. Tò mò thật tai hại. Đủ sức biến một người tự tin thành kẻ tự ti. Sự trừng phạt cho ai biết không nên vẫn cố cạy tổ ong, nọc thương càng lúc càng thấm, càng đau. Quờ tay đến đâu cũng đụng vào ám ảnh.
"Em tưởng tụi mình hiểu nhau lắm, hoá ra chỉ là người lạ chung giường."
_Tiệc trăng máu
Buông chính là chút tự trọng cuối cùng.
Những mối quan hệ trước đây, mỗi khi giận dỗi, tôi thường vô tội vạ nói ra lời chia tay. Vì tôi biết kiểu gì người kia cũng sẽ xin lỗi để làm lành (dù lỗi của ai). Sau này, khi xác định người sẽ đi cùng tôi đến cùng, dù giận mấy tôi cũng sẽ cố im lặng để không phải nói ra lời không thể cứu vãn. Tôi từng nhắc người ta: nếu anh nói dừng lại, chúng ta sẽ chính thức chấm dứt, em sẽ không giữ nữa. Chẳng phải tôi hù. Chỉ muốn người đó trước khi nói ra quyết định của mình thì hãy suy nghĩ thật kỹ. Còn nếu họ lấy lý do quá giận không kiềm chế thì cũng có nghĩa là tôi không đáng để họ phải đắn đo trước khi nói.
Khi xác định sẽ đi cùng nhau lâu dài, ai cũng cố gắng, cũng hi sinh hết mức có thể. Nhưng chúng ta lại chọn bỏ qua những gì tốt đẹp chỉ để bới móc những cái đối phương không làm được. Đến lời xin lỗi hay cảm ơn của bạn mà người ta cũng không muốn nhận nghĩa là trong mắt họ, bạn tồi tệ, khốn nạn lắm rồi. Một mối quan hệ mà đến cả lời xin lỗi hay cảm ơn người ta cũng không chấp nhận được nữa thì lấy gì để cứu vớt. Mọi sự từ bỏ đều không dễ dàng. Nhưng buông chính là chút tự trọng cuối cùng.
NGỘ NHẬN - thứ tình cảm còn đau đớn hơn cả ĐƠN PHƯƠNG
“...... Ngộ nhận chính là bạn đang phung phí niềm tin của chính mình.Đừng bao giờ đặt quá nhiều hy vọng hay tin tưởng vào một đoạn tình cảm chưa hề xác định để rồi khi mọi chuyện “rõ ràng” thì người đau chỉ là bản thân bạn mà thôi.
Ngộ nhận chính là bạn đang phung phí tình cảm của chính bản thân mình. Cứ trao hết tâm tư của mình vào mối quan hệ chưa có điểm bắt đầu, để đến một ngày tình cảm của mình chẳng hề có sức nặng với họ để rồi bạn sẽ chẳng dám trao đi tình cảm của bản thân mình nữa.
Ngộ nhận chính là sự sai lầm của chính bạn. Đừng bao giờ đánh đồng lòng tốt, sự yêu thương với tình yêu. Đừng nhìn nhận những hành động quan tâm thông thường thành”bất thường”, đừng bao giờ nghĩ lời nói tình cảm chỉ dành cho những cặp đôi yêu nhau để rồi tự bản thân mình “mơ mộng”.
Ngộ nhận không phải lỗi của đối phương là chính là do sự “nhầm lẫn” của bạn trong việc nhận định tình cảm của họ, nhận định vị trí của bản thân trong lòng họ. Thế nên nếu một ngày bạn vướng phải tình cảm này thì cũng xin đừng oán trách đối phương mà cứ âm thầm đau lặng lẽ vậy.
Ngộ nhận chính là “mừng hụt” mà “đau thật”.
Ngộ nhận là như thế đấy.
-last post-
14/10/2020
“....Người ta vẫn nhận thua thiệt về mình cả đời, có sao?
Bởi vì người ta có thể xác định rõ hạnh phúc của mình do đâu mà có, người ta có thể từ trong đổ nát tìm được bản ngã thật chính mình, người ta có thể trong đất trời dài rộng, lòng người mênh mông mà ôm chặt người mình yêu, kiên quyết đi đến tận cùng vạch đích cuộc đời.
Người ta có thể thua nhau trong tình yêu như thế, đâu có sao!
Người ta có thể mặc kệ tổn thương mà tiến tới, mặc kệ những xác suất sai lầm để tận hưởng cho trọn vẹn. Vậy thì cớ sao chúng ta quá ích kỷ để sợ chịu thua? Cớ sao chúng ta quá nhát gan để chỉ muốn chiến thắng? Cớ sao chỉ muốn làm người quay đi và rẽ sang hướng khác trước, mặc kệ đối phương tổn thương? Cớ sao chỉ muốn biến người khác thành kẻ dự bị, còn mình thì luôn tìm chỗ rút lui an toàn?
Cuộc sống này vốn không có gì là an toàn, càng không có điều gì tuyệt đối.
Chúng ta cứ cố chấp giành giật lấy những thứ chẳng phải thuộc về mình. Giành lấy vị thế mà có thể là cả đời này chẳng cần đến. Và rồi sẽ chia tay nhau… và rồi sẽ từ bỏ, cứ như thể mình mới là người nhận lấy tổn thương.
Thua nhau cả đời là một việc khó đến thế sao?
Tình cảm mà, thắng hay thua đâu quan trọng bằng trái tim cần gì? Khi chúng ta vẫn ve vuốt lòng tự trọng và khắt khe với cảm xúc, thì mọi thứ đánh đổi trong cuộc đời, đâu còn ý nghĩa gì nữa, phải không?”
-st-
01/10/2020
NHỮNG CHI TIẾT NHỎ G IẾT C HẾT TÌNH YÊU
---------------------
1. Tôi bị ốm một tuần. Cơ thể rất khó chịu. Vì không muốn anh ấy lo lắng, nên không nói. Nhưng thực lòng vẫn mong, anh ấy có thể quan sát, để biết rằng tôi đang ốm. Để mà, động viên một hai câu. Thậm chí là la mắng, kiểu như: “Sao em không uống thuốc đi, để ốm hoài vậy!” Ít nhất dù thế nào, cũng là động thái quan tâm chút ít, cho đỡ tủi thân.
Nhưng không, suốt một tuần, anh ấy không có phản ứng gì cả. Cứ như thể là anh ấy không hề biết tôi đang ốm. Hoặc biết, mà không quan tâm.
Mấy ngày đầu tiên, tôi còn sợ anh ấy lo lắng.
Sau mới rõ, anh ấy chẳng lo.
Tôi lại mong, anh ấy quan tâm hay mắng mỏ.
Rốt cuộc, chẳng có động thái nào.
Sau đợt ốm, bệnh có thể khỏi, cơ thể có thể đỡ, nhưng tình cảm dành cho anh ấy, chắc sẽ khác đi một chút.
2. Tôi nấu cơm ngồi chờ. Người ta nói bận, không về ăn được.
Một lần, tôi ăn cơm một mình.
Hai lần, tôi ăn cơm một mình.
Nhiều lần, tôi ăn cơm một mình.
Sau ngần đó cái nhiều lần, tôi không nấu, cũng không chờ nữa. Ai đói người đó tự ăn.
Một ngày nọ, anh ấy cằn nhằn, vợ/ bạn gái người ta tề gia nội trợ, cơm ngon canh nóng, còn nhà này chẳng thấy có nổi bữa cơm chung.
Tôi không nói gì cả.
Đáng ra, muốn có bữa cơm chung, đừng để một người phải chờ đợi quá nhiều lần. Chờ đợi cũng không sao. Giống như khi tôi còn bé, muộn đến mấy mẹ vẫn chờ cơm bố. Muộn đến mấy bố vẫn về ăn cơm với mẹ.
Mẹ chờ vì chắc chắn bố sẽ về.
Còn chờ đợi làm gì, một người cứ mãi không về cơ chứ?
Bữa cơm khi có, thì anh không cần.
Sao tới lúc không có, lại hỏi nó ở đâu.
3. Tôi nhắn tin cho anh ấy 10 câu. Anh ấy trả lời 1. Tôi nhắn tin cho anh ấy, nửa ngày sau, anh ấy mới trả lời. Có hôm, mặc kệ luôn.
Tôi nghĩ anh ấy bận. Nhưng ngày nào cũng bận, thì tôi thấy, mình giống như thành làm phiền.
Thế là, tôi không nhắn nữa.
Rồi anh ấy nói tôi không quan tâm. Cả ngày không liên lạc, trong khi anh ấy bận rộn, chẳng được một lời động viên.
Tôi muốn nói với anh ấy, tôi cũng bận rộn, tôi cũng cần động viên. Tôi đâu thể cứ lẽo đẽo dành thời gian bận rộn của tôi để chạy theo một người bận rộn thờ ơ với tôi mãi được.
4. Mọi lần đi xe tôi đều tự mở cửa xe xuống. Có lần bỗng dưng lên cơn, anh ấy mắng: “Phụ nữ phải để đàn ông mở cửa xe chứ?!”
Hôm sau, anh ấy xuống xe. Tôi vẫn ngồi ì trên xe. Anh ấy đi thẳng vào thang máy. Không ngoái lại nhìn tôi. Tôi thì chờ để anh ấy mở cửa.
Cuối cùng tự mở, chạy vào thang máy, tôi hỏi anh ấy, sao không mở cửa xe giúp tôi, anh ấy liền bảo: “Có tay không tự mở được sao? Muốn người ta mở giúp sao không nói!”
5. Anh ấy ngồi chơi game/ xem phim trên Netflix/ lướt mạng xã hội, tôi hỏi, anh ấy không trả lời vì bận tập trung.
Những lúc như vậy, tôi thường hay tự hỏi: Rốt cục, có phải với anh ấy, tôi không bằng một phần mấy món giải trí đó không?
6. Tôi có ngày rất mệt. Nói với anh ấy. Anh ấy bảo: “Ừ!”
Thực ra lúc đó, nói không phải để than thở, là muốn ôm anh ấy một cái. Sẽ cảm thấy đỡ hơn nhiều. Nhưng anh ấy lại chỉ “Ừ!”
Mỗi lần như thế, tình cảm lại héo đi một chút.
Cảm giác mối quan hệ cứ như đang đơn phương. Đáng thương cho mình.
7. Anh ấy quên tất cả những ngày kỷ niệm. Bao gồm cả sinh nhật tôi, ngày lễ, hay những kỷ niệm của hai đứa.
Tôi nghĩ do anh ấy bận.
Nhưng thỉnh thoảng lại nghĩ, sao anh ấy nhớ tất cả mọi thứ. Còn lại không để tâm tới tôi, chúng tôi?
Tới lúc biết tôi thắc mắc, anh ấy nói tôi lắm chuyện, nghĩ linh tinh, quan trọng hoá vấn đề.
8. Tôi quan tâm tới mọi việc của anh ấy. Anh ấy chẳng để ý tới bất cứ việc gì của tôi cả. Ví dụ, tôi đã nhuộm màu tóc mới. Ai cũng nhận ra, chẳng thấy anh ấy phản ứng gì.
9. Tôi giận. Tôi nói chia tay. Anh ấy giận ngược lại, ok ngay vì bảo tôi nhõng nhẽo. Hơi tí nói chia tay. Anh ấy bảo người dễ dàng nói chia tay vốn dĩ là người chẳng hề coi trọng mối quan hệ này.
Chẳng lẽ tôi lại bảo, sao không tự hỏi, người ta tủi thân tới cỡ nào mới giận dỗi nói chia tay?!
Thấy không, giận dỗi cũng không có quyền cơ đấy.
Và còn nhiều nữa...
Tình yêu bắt đầu từ những sự quan tâm rất nhỏ nhặt. Và cũng chết dần bởi những lặng thinh vô tâm be bé.
Cứ mỗi lần bạn cảm thấy đối phương chẳng dành chút tình yêu thương cỏn con nào cho mình cả, hẳn là, lại muốn... thôi, dẹp đi, mệt quá, yêu đương gì.
Mấy năm về trước, anh bạn tôi từng nói, tấm lòng và tình cảm của người phụ nữ sâu thẳm như biển khơi, nhưng người đàn ông đôi khi lại vô tâm không nhìn thấy, làm tổn thương tấm chân tình ấy.
Nghe thì có vẻ to tát, nhưng tổn thương vốn dĩ bắt nguồn từ những điều rất nhỏ.
Một lần, hai lần... còn nhắm mắt làm ngơ, còn cho qua bởi vì yêu nhiều quá, bởi vì anh ấy chẳng cố tình đâu.
Lâu dần, sự vô tâm cứ lặp đi lặp lại, như một thói quen, thì lúc này, người con gái sẽ bắt đầu tự hỏi: “Mình là gì trong lòng anh ấy?”
Khi bạn luôn xếp ai đó ở vị trí ưu tiên và duy nhất. Còn họ, lại xem bạn như một trong số những sự lựa chọn bao gồm: giải trí, công việc, nhậu nhẹt, bạn bè, và một tỉ thứ khác trên đời. Cảm giác ấy sẽ ra sao?
𝐍𝐚̀𝐲 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐜𝐮̃, đ𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐛𝐚̆́𝐧 𝐬𝐮́𝐧𝐠 𝐯𝐚̀𝐨 𝐦𝐚̣̆𝐭 𝐡𝐨̂̀ đ𝐚𝐧𝐠 𝐲𝐞̂𝐧 𝐚̉!
Vào một ngày, tôi nhận được tin nhắn từ người yêu cũ:
"Dạo này anh thế nào?"
Trong một vài tích tắc, tôi đã nghĩ cô ấy nhớ đến tôi. Nhưng ngay sau đó, tôi tự làm cho mình tỉnh táo hơn. Có thể là cô ấy đang rảnh, và đang buồn chẳng hạn. Cho nên cô ấy nhắn tin cho tôi như một thói quen.
Nhưng dù sao, cũng phải thú nhận rằng, tin nhắn của người yêu cũ đến vào một ngày đẹp trời có thể khiến cho mọi thứ trở nên đảo lộn. Tôi bắt đầu nhớ lại tất cả những kỷ niệm cũ của chúng tôi, nhớ vẻ mặt cô ấy khi cười, nhớ lời chia tay vào buổi cuối…Và tâm trí tôi lại bắt đầu xao động. Trong khi tôi đã cố gắng rất nhiều ngày để quên đi cô ấy. Vậy mà chỉ khi tôi vừa nguôi ngoai được một chút thôi, cô ấy lại xuất hiện rồi! Nếu được phép đề ra một bộ luật, chắc chắn tôi sẽ đề ra cái luật "đừng bao giờ nhắn tin cho người yêu cũ". Nếu bất cứ ai xâm phạm, chắc chắn phải chịu về hình phạt thích đáng.
Bởi vì sao bạn biết không? Bởi nếu hai người chia tay và một người vẫn còn yêu, thì sự ra đi của bạn sẽ để lại vết thương lòng rất lớn trong lòng người ở lại. Bây giờ, bạn lại ngang nhiên lục tìm về quá khứ, bằng cách bỏ nhỏ một dòng tin ngắn ngủi một vài từ, và cứ thế an nhiên bên màn hình điện thoại.
Trong khi, ở một nơi khác, có một người khác, vừa trào lên đau khổ. Chỉ một vài từ hỏi han của bạn có thể đánh động vào khối ký ức vốn dĩ được dìm sâu trong góc khuất. Chỉ một vài từ hỏi han của bạn có thể khiến vết thương đang dần hồi phục thêm một lần rớm máu.
Tôi đã có người yêu mới, và tôi không muốn cô ấy phải phiền lòng về chuyện quá khứ của mình. Cho nên, tôi vẫn thường chọn cách im lặng phía sau mỗi lần dòng tin nhắn từ người cũ hiện lên.
Cũng phải thú thật rằng, rất nhiều lần tôi muốn trả lời tin nhắn cho cô ấy. Tôi cũng nuôi trong mình sự tò mò về người cũ chứ. Tôi cũng muốn biết xem liệu cô ấy có ổn không. Tôi cũng muốn hỏi xem cô ấy đã tìm được một người mới để gắn bó hay chưa.
Nhưng tôi không muốn đánh đổi mối quan hệ hiện tại với một mối quan hệ đã lùi xa vào dĩ vãng. Người yêu cũ có quyền nhắn tin cho tôi khi mà cô ấy buồn, nhưng tôi cũng có quyền từ chối tiếp nhận. Bởi vì tôi tôn trọng người yêu hiện tại bây giờ, và tôi tôn trọng chính mình.
Cúi khom người trước một người đã từng vứt bỏ mình ra đi, chính là một sự không tôn trọng bản thân vào bậc nhất. Tôi biết, có nhiều người dùng con tim để lấn át lý trí, và họ lôi cái quá khứ vàng son cùng người cũ ra để biện hộ cho hành động của mình. Nhưng dù sao, quá khứ cũng là quá khứ, hiện tại mới là điều quan trọng nhất.
Hôm nay, tôi không còn muốn tiếp tục những dây dưa không đáng có. Cho nên tôi đã thẳng tay block số điện thoại của người cũ. Suy cho cùng, sau khi chia tay, việc tôi thế nào, có ổn hay không, đã có người con gái khác lo lắng cho tôi. Và người cũ, không còn liên quan gì nữa.
-St-
16/07/2020
Đ𝘂̛̀𝗻𝗴 𝗯𝗮𝗼 𝗴𝗶𝗼̛̀ 𝘆𝗲̂𝘂 𝟮 𝗻𝗴𝘂̛𝗼̛̀𝗶 𝗰𝘂̀𝗻𝗴 𝟭 𝗹𝘂́𝗰, 𝗰𝘂̃𝗻𝗴 đ𝘂̛̀𝗻𝗴 𝗯𝗮𝗼 𝗴𝗶𝗼̛̀ 𝘆𝗲̂𝘂 𝟭 𝗻𝗴𝘂̛𝗼̛̀𝗶 𝗾𝘂𝗮́ 𝟮 𝗹𝗮̂̀𝗻
𝘉𝘰̛̉𝘪 𝘷𝘪̀ 𝘤𝘰́ 𝘺𝘦̂𝘶 𝘭𝘢̣𝘪 𝘯𝘨𝘶̛𝘰̛̀𝘪 𝘤𝘶̃ 𝘵𝘩𝘪̀ 𝘤𝘶̃𝘯𝘨 𝘯𝘩𝘶̛ đ𝘰̣𝘤 𝘤𝘶𝘰̂́𝘯 𝘴𝘢́𝘤𝘩, 𝘣𝘢̣𝘯 𝘤𝘰́ đ𝘰̣𝘤 đ𝘪 đ𝘰̣𝘤 𝘭𝘢̣𝘪 𝘵𝘩𝘪̀ 𝘤𝘢́𝘪 𝘬𝘦̂́𝘵 𝘯𝘰́ 𝘷𝘢̂̃𝘯 𝘬𝘩𝘰̂𝘯𝘨 𝘵𝘩𝘦̂̉ 𝘵𝘩𝘢𝘺 đ𝘰̂̉𝘪. 𝘏𝘰̛𝘯 𝘯𝘶̛̃𝘢 𝘬𝘩𝘪 𝘺𝘦̂𝘶 𝘭𝘢̣𝘪 𝘮𝘰̣̂𝘵 𝘯𝘨𝘶̛𝘰̛̀𝘪 𝘭𝘢̂̀𝘯 𝘵𝘩𝘶̛́ 2 đ𝘰́ 𝘤𝘩𝘪́𝘯𝘩 𝘭𝘢̀ 𝘭𝘶́𝘤 𝘣𝘢̣𝘯 𝘺𝘦̂𝘶 𝘲𝘶𝘢́ 𝘬𝘩𝘶̛́ 𝘤𝘶̉𝘢 𝘩𝘰̣ 𝘤𝘩𝘶̛́ 𝘬𝘩𝘰̂𝘯𝘨 𝘱𝘩𝘢̉𝘪 𝘩𝘪𝘦̣̂𝘯 𝘵𝘢̣𝘪 𝘷𝘢̀ 𝘵𝘶̛𝘰̛𝘯𝘨 𝘭𝘢𝘪 𝘤𝘶̉𝘢 𝘩𝘰̣. 𝘊𝘩𝘪́𝘯𝘩 𝘣𝘢̣𝘯 đ𝘢𝘯𝘨 𝘷𝘦̃ 𝘳𝘢 𝘷𝘰̀𝘯𝘨 𝘵𝘳𝘰̀𝘯 𝘳𝘰̂̀𝘪 𝘤𝘶̛́ 𝘤𝘩𝘢̣𝘺 𝘵𝘩𝘦𝘰 𝘯𝘰́ 𝘮𝘢̀ 𝘤𝘩𝘢̆̉𝘯𝘨 𝘣𝘪𝘦̂́𝘵 đ𝘪́𝘤𝘩 đ𝘦̂́𝘯 𝘭𝘢̀ 𝘰̛̉ đ𝘢̂𝘶 𝘤𝘢̉.
Click here to claim your Sponsored Listing.