PRANA Healing

PRANA Healing

Share

Mình là Hana Hồng Cẩm- BS chuyên ngành Phẫu thuật thẩm mỹ và cũng là 1 HEALER thực hành chuông xoay.

Mình có mong muốn sử dụng âm thanh đồng hành cùng những người hữu duyên nâng cao tần số rung động năng lượng, hòa hợp và cân bằng THÂN- DUNG- TÂM-TRÍ

16/07/2026

Mây có thể kéo đến ầm ầm che kín bầu trời nhưng không bao giờ làm tổn thương bầu trời
Mình xin là bầu trời dù ngày dông bão hay ngày bình an vẫn cứ là bầu trời nhé🌿

09/07/2026

7:00 PM 7/7/2026
Chúng tôi bên nhau trở về với bản thể

https://www.facebook.com/share/v/1KdX57K4r5/?mibextid=wwXIfr

07/07/2026

Một ngày thật đặc biệt 7/7/2026.
Không biết mọi người có để ý không, nhưng số 7 luôn mang một cảm giác rất lạ.

Một chút trực giác.
Một chút chiêm nghiệm.
Một chút kết nối với phần sâu hơn bên trong mình.

Hôm nay tôi bước ra cửa đúng 7h7p ngày 7/7, nhìn điện thoại và giật mình nhận ra một lời nhắc rất nhẹ:
Chậm lại một chút.
Quay về với mình một chút.
Và hỏi thật lòng rằng: “Dạo này mình có đang ổn không?”

Điều thú vị là hôm nay cũng trùng với pha Trăng hạ huyền. Đây là thời điểm rất hợp để nhìn lại, buông bớt những điều cũ, dọn bớt năng lượng nặng nề và chuẩn bị cho một chu kỳ mới.

Không cần phải làm điều gì quá lớn lao đâu. Đôi khi, chữa lành bắt đầu từ những việc rất nhỏ. Nhỏ đến mức mình hay bỏ qua.

Hôm nay, nếu bạn cũng tin vào năng lượng của những ngày đặc biệt, thử dành cho mình một nghi thức 7 điều thật nhẹ nha:

1. Viết ra 7 điều mình biết ơn
Một bữa cơm ấm.
Một người vẫn còn ở bên.
Một cơ hội mới.
Một bài học cũ.
Một cơ thể vẫn đang cố gắng từng ngày.
Biết ơn không làm cuộc sống lập tức dễ hơn. Nhưng nó làm trái tim mình mềm lại.

2. Buông 7 điều đang làm mình nặng lòng
Có thể là so sánh.
Sợ thiếu.
Tự trách.
Giận cũ.
Áp lực tiền bạc.
Kỳ vọng của người khác.
Hoặc một thói quen không còn nuôi mình nữa.
Có những thứ mình giữ quá lâu, không phải vì nó còn cần thiết.
Mà vì mình chưa dám đặt xuống.

3. Gửi yêu thương đến 7 người
Một tin nhắn hỏi thăm.
Một lời cảm ơn.
Một lời chúc lành.
Một cái ôm, nếu có thể.
Nhiều khi, chỉ một câu “mình nhớ bạn” cũng đủ làm một ngày của ai đó dịu lại.
Và kỳ lạ lắm.Khi mình gửi yêu thương đi, bên trong mình cũng được chữa lành một phần.

4. Chọn 7 việc nhỏ để nuôi sự đủ đầyUống một ly nước thật chậm.
Dọn lại bàn làm việc.
Ghi lại khoản thu chi.
Chăm sóc cơ thể.
Học thêm 15 phút.
Thiền hoặc cầu nguyện vài phút.
Đi ngủ sớm hơn một chút.
Sự đủ đầy không phải lúc nào cũng đến từ việc có thêm.
Nhiều khi, nó đến từ việc mình biết chăm chút cho những gì đang có.

5. Viết 7 lời khẳng định thịnh vượng
“Mình xứng đáng với yêu thương.”
“Mình biết ơn những gì đang có.”
“Mình mở lòng đón nhận sự đủ đầy.”
“Mình kiếm tiền bằng giá trị tử tế.”
“Mình không cần vội, mình chỉ cần đi đúng.”
“Mình được nâng đỡ trên hành trình của mình.”
“Mình chọn sống thịnh vượng từ bên trong.”
Đọc chậm thôi.
Hãy đọc như đang nói chuyện tử tế với chính mình.

6. Tha thứ cho 7 điều đã qua
Tha thứ cho một lần mình lựa chọn chưa đúng.
Một lời mình đã nói hơi nặng.
Một cơ hội mình đã bỏ lỡ.
Một mối quan hệ mình chưa biết cách giữ.
Một phiên bản cũ từng vụng về.
Một nỗi sợ đã giữ chân mình quá lâu.
Một ngày mình đã không đủ mạnh mẽ như mình mong muốn.
Tha thứ không phải là phủ nhận chuyện đã xảy ra.
Tha thứ là mình không bắt bản thân phải sống mãi trong chuyện đó nữa.

7. Chọn 1 điều mới để bắt đầu
Một thói quen mới.
Một quyết định mới.
Một cách nghĩ mới.
Một lời hứa nhỏ với bản thân.
Vì thật ra, cuộc đời mình không thay đổi chỉ vì một ngày đặc biệt.
Nó thay đổi khi mình chọn sống khác đi, dù chỉ một chút, bắt đầu từ hôm nay.

Ngày 7/7 này, mình mong bạn đủ đầy và thịnh

03/07/2026

BẠN CHỌN BẢO VỆ NĂNG LƯỢNG BẢN THÂN HAY BẢO VỆ CÁC TÔI CÁ NHÂN

Nhìn bên ngoài thì khá giống nhau- một ranh giới rất khó nhận định: Một bên là bảo vệ năng lượng >< Một bên là bảo vệ cái tôi.
Đều là rời đi.
Đều là im lặng.
Đều là không muốn tiếp tục tranh luận.
Đều là đặt ranh giới với người khác

Bảo vệ năng lượng là khi mình biết: Cuộc tranh luận này không làm mình tốt hơn. Mình xin dừng lại.

Còn bảo vệ cái tôi là khi trong lòng mình đang gào lên: Không được. Mình phải chứng minh là mình đúng.”

Bảo vệ năng lượng thường rất bình tĩnh. Mình không cần thắng. Không cần hơn thua. Không cần ai phải công nhận ngay lúc đó. Mình chỉ biết là năng lượng của mình quý, và mình muốn dùng nó cho những điều xứng đáng hơn. Bởi vì tất cả các cuộc chiến tranh đều vô nghĩa

Còn bảo vệ cái tôi thì khác. Nó thường đi kèm một cảm giác rất căng. Bị góp ý một chút là nhói. Bị hiểu lầm một chút là muốn giải thích đến cùng. Bị ai đó không đồng ý là thấy như giá trị của mình bị đe doạ. Thế là mình phản ứng. Mình nói nhiều hơn. Gồng hơn. Cứng hơn. Thậm chí làm tổn thương người khác, chỉ để giữ lại cảm giác “mình không sai”.
Mà cái mệt nhất không phải là cuộc tranh luận đó. Cái mệt nhất là sau cùng, mình vẫn không thấy bình an.

Ví dụ nha, ví dụ về trải nghiệm bản thân mình đã từng trải qua: Khi có 1 người bạn góp ý công việc cho mình khi bạn ấy không là BS như mình, ngay lập tức mình bắt đầu bào chữa, phản công, hoặc âm thầm giận dỗi
“Ủa, sao lại nói mình như vậy?”
“Người đó có giỏi hơn mình đâu? đây có phải là lĩnh vực của bạn ấy đâu?” “Mình đã cố gắng thế rồi mà, mình làm đúng rồi mà còn chê?”

Nhưng bây giờ khi hiểu CẢM XÚC là dòng nham thạch thiêu rụi tất cả thì chỉ cần một nhịp dừng thôi, 1-3 hơi thở cân bằng đã giúp tôi thay đổi tất cả. Khi thực nhành được điều này tôi đã vượt qua tất cả khó khăn trong xây dựng mối quan hệ của bản thân

Liệu điều này có nói lên về độ trưởng thành của mình không? tôi tin mỗi ngày 1 chút tôi sẽ trưởng thành và mạnh mẽ lên rất nhiều mà không cần phản ứng thật nhanh.

CÒN BẠN THÌ SAO? Bạn có từng nhầm giữa bảo vệ năng lượng và bảo vệ cái tôi chưa? và bạn muốn bảo vệ điều gì

18/06/2026

CÓ NHỮNG CƠN BÃO TƯỞNG NHƯ MÌNH KHÔNG THỂ ĐI QUA...

Có một giai đoạn trong cuộc đời, tôi đã từng đau đến mức tưởng như mình không thể tiếp tục được nữa.
Đó không chỉ là nỗi đau trong tâm trí. Mà là nỗi đau lan ra cả cơ thể.
Tôi không muốn ăn.
Không muốn cử động
Không muốn gặp ai
Thậm chí, những đứa trẻ mà tôi yêu thương nhất, những cái ôm từng là nguồn năng lượng của tôi... tôi cũng không còn đủ sức để ôm.
Cảm giác như toàn bộ năng lượng sống trong mình đã cạn kiệt. Chỉ còn hơi thở là vẫn đang tiếp tục.

Có lẽ ai trong chúng ta rồi cũng sẽ có lúc đi qua những ngày như thế.
Một biến cố.
Một mất mát.
Một sự phản bội.
Một điều bất như ý.
Và rồi ta cứ ngồi đó...
Giữ chặt một điều đã không còn. Nhìn lại những gì đã qua.
Tưởng tượng về những điều lẽ ra phải khác.
Tự hỏi "giá như..."
Tự trách mình. Trách người. Gặm nhấm nối đau rồi thêm thêm rất nhiều thứ vào đó rồi kiệt sức.

Rồi tôi giật mình khi nghe được một câu nói: "Tất cả giông bão rồi sẽ đi qua, chỉ còn ta ngồi lại."

Câu nói ấy như một tia sáng nhỏ xuất hiện giữa những ngày tối nhất.. Tôi chợt nhận ra: Điều làm mình đau không phải chỉ là sự việc đã xảy ra. Mà là việc mình đang chạy theo, cố giữ lấy những gì đã qua. Sự việc đã đi qua rồi. Nhưng tâm trí vẫn đang sống trong nó.
Mình đang cầm một chiếc lá đã rời cành và mong nó xanh trở lại.
Mình đang cố giữ một dòng nước đã chảy đi.
Mình đang đuổi theo một phiên bản của quá khứ mà cuộc đời không thể trả lại.

Khi nhận ra điều đó, tôi bắt đầu học cách ngồi yên THỞ- NGẮM nghía nỗi đau của mình, không chống lại, không chạy trốn, không cố tỏ ra mạnh mẽ.

Và quả thật... Tất cả những gì trong cơn bão lớn nhất trong đời tôi đều đã đi qua. Điều còn lại cũng vẫn là mất mát nhưng tôi bình an hơn và chấp nhận được điều đã từng là rất "khủng khiếp"

Nếu hôm nay bạn cũng đang đi qua một điều bất như ý... Xin đừng vội tuyệt vọng. Hãy cho mình thêm một cơ hội, một chút thời gian.
Và quan trọng hãy tiếp tục thở. Vì rồi sẽ đến một ngày, bạn nhìn lại và mỉm cười nhận ra Cơn bão đã đi qua từ lúc nào rồi. Và người vẫn còn ngồi đây... Chính là bạn.

Đồng hành cùng bạn sống Khỏe – Đẹp – Bình an – Thịnh vượng.

16/06/2026

🌿 "Phóng sinh rồi người ta lại bắt lại thôi."
Đây có lẽ là câu tôi nghe nhiều nhất mỗi khi nhắc đến việc phóng sinh, đúng nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, chúng ta dễ thấy một vòng lặp: Bắt - thả - rồi lại bắt.
Và từ đó đặt câu hỏi: Liệu phóng sinh có thực sự mang lại ý nghĩa gì không?

Sau những trải nghiệm gần đây, tôi nhìn việc phóng sinh theo một góc độ rộng hơn.
Tôi nhận ra rằng giá trị của phóng sinh không chỉ nằm ở việc một con cá, một con chim hay một sinh vật nào đó được thả về tự nhiên. Mà còn nằm ở ý nghĩa sâu sắc hơn của hành động này.

🌿 Phóng sinh là trao thêm một cơ hội được sống.Dù là một ngày, một tháng hay nhiều năm nữa, đó vẫn là cơ hội để một sinh linh tiếp tục hành trình của mình.

🌿 Phóng sinh là trao trả sự tự do.
Trả lại cho sinh vật đó môi trường sống tự nhiên vốn thuộc về nó. Trả lại quyền được sống theo bản năng tự nhiên của nó.

🌿 Phóng sinh là khởi tâm yêu thương và lòng trắc ẩn.
Trong khoảnh khắc ấy, chúng ta tạm đặt cái tôi của mình xuống để nghĩ đến sự sống của một sinh linh khác. Và chính sự khởi tâm đó mới là điều quý giá.

🌿 Phóng sinh còn mang một ý nghĩa tâm linh rất sâu sắc.
Theo những gì tôi được học và thực tập, trước khi phóng sinh thường có phần cầu nguyện, trì niệm và gửi những lời chúc lành đến các sinh vật ấy.
Tôi rất thích cách lý giải này. Bởi khi đó, điều được trao đi không chỉ là sự sống của thân xác.
Mà còn là những hạt giống thiện lành được gửi vào dòng tâm thức.
Dù một ngày nào đó sinh vật ấy vẫn kết thúc vòng đời của mình — điều vốn là quy luật tự nhiên của mọi sự sống — thì những hạt giống thiện lành ấy vẫn tiếp tục theo hành trình của nó.
Như một lời cầu chúc cho sự chuyển hóa.
Cho những duyên lành.
Cho sự thức tỉnh.
Cho một hành trình nhẹ nhàng hơn trong tương lai.

🌿 Phóng sinh cũng là bài học về nhân quả.
Khi mình trao đi sự sống, mình đang gieo vào tâm thức mình năng lượng của sự bảo vệ, yêu thương và nuôi dưỡng.
Khi mình giúp một sinh linh có cơ hội tiếp tục sống, mình cũng đang nuôi lớn trong chính mình những phẩm chất đẹp nhất của con người.

Có những điều không thể đo đếm bằng tiền bạc. Không thể cân đo bằng logic thông thường. Nhưng lại được cảm nhận rất rõ trong sự bình an của nội tâm.

🌿 Nhiều người tin rằng phóng sinh giúp tăng trưởng sức khỏe và tuổi thọ.
Ngày trước tôi chưa hiểu điều này. Nhưng càng quan sát tôi càng thấy thú vị và rất khoa học
Bởi một người thường xuyên nuôi dưỡng lòng từ bi, biết yêu thương, biết trân trọng sự sống thường có một đời sống tinh thần rất khác.
Ít sân hận hơn.
Ít căng thẳng hơn.
Nhẹ nhàng hơn.
Và đôi khi chính trạng thái nội tâm đó lại là nền tảng quan trọng cho sức khỏe và sự trường thọ.

Sau tất cả, tôi nghĩ lợi lạc lớn nhất của phóng sinh không nằm ở số lượng bao nhiêu con vật được thả.Mà nằm ở việc:
🌿 Trái tim mình có mở rộng hơn không?
🌿 Tâm mình có mềm lại hơn không?
🌿 Mình có trân trọng sự sống hơn không?
🌿 Và mình có trở thành phiên bản tử tế hơn của chính mình hay không?

Có lẽ điều được giải phóng đầu tiên không phải là con vật.
Mà là những giới hạn trong chính tâm mình.
Biết ơn những cơ hội được học hỏi, trải nghiệm và thực tập lòng từ bi theo cách rất giản dị như thế. 💚

"Đồng hành cùng bạn sống Khỏe – Đẹp – Bình an – Thịnh vượng"

15/06/2026

🌿 Hôm nay, sau một ngày tu tập an lạc tại Tu viện Như Giác, tôi nhận được một bài học rất giản dị nhưng cũng rất sâu sắc...

Người ta thường nói về việc buông bỏ. Buông bỏ tổn thương.
Buông bỏ phiền não.
Buông bỏ những điều làm mình đau lòng.

Nhưng ngồi giữa không gian tĩnh lặng của tu viện, tôi lại có một suy nghĩ khác:
Nếu ngay từ đầu mình không nhận vào, thì có cần phải buông không?
Tôi chợt nhớ đến hình ảnh một người mang đến cho mình một món quà. Nhưng bên trong món quà đó lại chứa đầy những lời phán xét, sự trách móc, giận dữ hay những năng lượng tiêu cực.
Nếu mình đưa tay nhận lấy, ôm vào lòng và mang theo bên mình, sớm muộn gì mình cũng sẽ cảm thấy nặng nề, tổn thương và tìm cách buông bỏ nó.

Nhưng nếu mình chỉ mỉm cười và không nhận? Thì món quà đó vẫn thuộc về người mang đến.
Nó chưa từng là của mình.

Tôi nhận ra rằng trong cuộc sống, rất nhiều nỗi buồn không bắt đầu từ những gì người khác nói hay làm. Mà bắt đầu từ khoảnh khắc mình lựa chọn giữ nó lại trong tâm trí
Một lời nói.
Một ánh nhìn.
Một sự hiểu lầm
Một sự đánh giá.
Đôi khi đó chỉ là góc nhìn, cảm xúc và câu chuyện của người khác.
Nhưng vì mình nhận lấy nên mình mới đau. Vì mình giữ lại nên mình mới nặng lòng.

KHÔNG PHẢI AI GÕ CỬA CŨNG CẦN MỜI VÀO
Không phải điều gì nghe được cũng cần mang theo.
Không phải cảm xúc nào của người khác cũng cần trở thành cảm xúc của mình.

Khi hiểu được điều đó, tôi thấy lòng mình nhẹ hơn rất nhiều, vì mình không còn mang tất cả những thử thách của người khác đặt lên vai mình nữa.

Một ngày ở Tu viện Như Giác.
Một bài học nhỏ.
Nhưng có lẽ sẽ là điều tôi tiếp tục thực tập mỗi ngày.

🌿 Không phải cố gắng buông bỏ.

🌿 Mà là học cách không cầm nắm ngay từ đầu.

Biết ơn những nhân duyên đã cho tôi cơ hội được nhìn sâu hơn vào chính mình. 🙏💚

“Đồng hành cùng bạn sống Khỏe – Đẹp – Bình an – Thịnh vượng”

12/06/2026

NGƯỜI TA NHỚ ĐẾN BẠN VÌ KHUÔN MẶT HAY THẦN THÁI?

Có một lần, tôi tham dự một buổi thiền trà. Vài người nhìn tôi rồi hỏi:

“Chị là người Việt Nam hay Trung Quốc?”

Tôi bật cười. Có thể họ nghĩ như vậy vì chiếc mũi cao. Có thể vì đôi mắt. Cũng có thể vì cách ăn mặc hôm đó. Nhưng có thể vì một điều khác.

Là một bác sĩ thẩm mỹ, tôi hiểu rất rõ giá trị của một đôi mắt đẹp, một chiếc mũi hài hòa hay một gương mặt cân đối.

Nhưng sau nhiều năm làm nghề, tôi nhận ra: Người ta có thể chú ý đến một chi tiết trên khuôn mặt của bạn trong vài giây đầu tiên.
Nhưng điều khiến họ nhớ đến bạn lâu dài lại là thần thái.

Một người tự tin sẽ đẹp hơn.
Một người sống tích cực sẽ sáng hơn.
Một người biết yêu thương sẽ có ánh mắt khác.
Một người bình an sẽ có năng lượng khác.

Đó là điều mà dao kéo, filler hay botox đều không thể tạo ra hoàn toàn.

Làm đẹp là điều tuyệt vời.
Nhưng nếu chỉ chăm chăm thay đổi khuôn mặt mà quên chăm sóc nội tâm, sức khỏe và khí chất thì vẻ đẹp ấy rất khó bền vững.

Ngày nay, tôi không chỉ giúp khách hàng đẹp hơn.
Tôi luôn mong họ khỏe hơn.
Hiểu mình hơn.
Tự tin hơn.

Bởi vẻ đẹp bền vững nhất luôn là sự hài hòa giữa ngoại hình, sức khỏe và thần thái.

Và đôi khi, điều làm bạn khác biệt không phải là thứ cần thay đổi.
Mà chính là nét riêng tự nhiên mà bạn đang sở hữu.

✨ Đồng hành cùng bạn sống Khỏe – Đẹp – Bình an – Thịnh vượng.

11/06/2026

"Âm nhạc của tôi xuất phát từ thiền định, từ sự an lạc nội tại, và khi đó, lòng từ bi sẽ tự nhiên lan tỏa. Tôi tin rằng chính năng lượng đó là điều khiến âm nhạc của tôi vượt qua mọi rào cản ngôn ngữ...", Ani Choying Drolma, giọng thiền ca hàng đầu thế giới chia sẻ

10/06/2026

Ngày 7-9-2025 nhân dịp sinh nhật mình đã được ở đây, cùng 39 healer gõ những tiếng chuông hòa vào dòng chảy âm thanh- nơi khán phòng White Palace (TP.HCM) Một không gian đặc biệt, đặc biệt từ set up theo concert đến những trải nghiệm đặc biệt hiếm có trong đời cho mình và hàng nghìn khán giả có mặt

Sound Healing Concert - Journey Into Silence đã mở ra một không gian khác biệt, nơi âm nhạc không chỉ để thưởng thức mà còn chữa lành và kết nối dòng chảy tâm linh.

Thiền ca huyền thoại Ani Choying Drolma lần đầu tiên biểu diễn ở Việt Nam, tiếng chuông xoay Himalaya bậc thầy của Master Santa Ratna Shakya, tiếng Saxophone của nghệ sỹ Trần Mạnh Tuấn, Ngô Hồng Quang, Nguyễn Tấn Lộc và nhiều nghệ sĩ quốc tế, Việt Nam – tất cả cùng nhau tạo nên không gian âm nhạc healing đầy lắng đọng.

Trong không gian tĩnh lặng với tiếng chuông ngân, ánh sáng dịu nhẹ và hương tinh dầu, giọng hát từ huyền thoại thiền ca của dãy Himalaya vang lên, khán phòng lặng đi. Sự run rẩy hỗn loạn của tâm trí đã nhường chỗ cho sự tĩnh lặng từ trái tim. Âm nhạc và tiếng hát sâu thẳm đã xoa dịu nỗi đau, đánh thức khát vọng yêu thương của tất cả mọi người. Những tràng pháo tay không dứt, những giọt nước mắt đồng cảm và hạnh phúc của khán giả đã cho thấy, "Hành trình tĩnh lặng" không phải cuộc chạy trốn khỏi thế giới ồn ào, mà là một cuộc hành hương sâu vào bên trong bản thể. Trong sự tĩnh tại, con người hiện đại mới thực sự đối diện với chính mình, hiểu rõ những mong manh và cả sức mạnh tiềm ẩn; của bản ngã và sự bình yên bên trong.
Trải nghiệm trở về thật đặc biệt

Want your business to be the top-listed Beauty Salon in Vung Tau?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Category

Website

Address

Vung Tau