Maika Review Truyện Hay

Maika Review Truyện Hay

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Maika Review Truyện Hay, Health/Beauty, Bình Đinh, An Nhon.

01/05/2026

[Chương1] Trông rất giống nhau
“Em để ý thấy chị dâu và Tiểu Đường trông rất giống nhau.”
Khi Chu Hạo Cường nói ra lời này xong, hai chị em dâu đang bận rộn chuẩn bị bữa tối trong phòng bếp cùng lúc quay đầu lại.
Hai người họ cao ngang nhau, dáng người và khuôn mặt hao hao, ngay cả ngũ quan cũng khá giống, nhất là đôi mắt, đều là mắt hoa đào đầu tròn đuôi cong, toát lên vẻ yêu kiều khiến người khác nhìn vào không nhịn được mà nở nụ cười.
Nếu có điểm khác biệt, thì chính là Tô Đường mang lại cảm giác tự nhiên hơn một chút, vẻ ngoài đáng yêu hơn, nước da càng thêm trắng nõn mịn màng, cử chỉ mềm mại uyển chuyển, có lẽ bởi vì tuổi còn trẻ, cho nên ánh mắt vẫn còn nét ngây thơ, khiến cả người toát lên vẻ trong sáng, chỉ cần một cái nhấc tay nhíu mày, cũng có thể dễ dàng thu hút sự chú ý của mọi người.
Theo bản năng, Lý Lệ nhìn về phía Chu Sở Thần đang ngồi ở một bên.
Anh nghiêng người biếng nhác tựa vào ghế đẩu bên cạnh tủ bếp, ngón tay thon dài cầm ly rượu, lắc lư chất lỏng màu đỏ thẫm trong vô thức.
Nghe Chu Hạo Cường nói như vậy, anh nhướng mi nhìn về phía Tô Đường đang đứng bên cạnh Lý Lệ, ánh sáng từ những con tàu du lịch khác lướt qua ngoài cửa sổ chập chờn chiếu vào mặt anh, ánh sáng tối tăm trong đôi mắt sâu thẳm kia nhuộm ra một màu sắc mơ hồ khác.
Trái tim của Lý Lệ chùng xuống, cô ta cúi gằm mặt, lúc xoay người lại liếc nhìn Chu Hạo Cường một cái, trực tiếp đẩy hơn phân nửa thức ăn đang cắt dở trên thớt vào bồn rửa chén bên cạnh.
Tô Đường đang quay lưng về phía mọi người rửa rau trong bồn rửa chén, lập tức bị kinh hãi bởi động tác tức giận của Lý Lệ, cô ý thức được điều bất thường, vội vàng cười nói:
“Cường, anh lại nói bậy gì thế, sao em có thể so với chị dâu được chứ, nếu có giống, thì cũng là em có nét giống chị dâu.”
Lý Lệ sinh ra trong giới nhà giàu mới nổi, tuy rằng gia sản nhà mẹ đẻ không so được với nhà họ Chu, nhưng từ nhỏ đã lớn lên trong sự giàu sang, vì thế cái tôi cũng hơi cao, làm sao có thể chịu được khi bị so sánh với người khác.
Mặc dù Tô Đường nhỏ tuổi hơn Lý Lệ, nhưng quan điểm của cô luôn là cân bằng các mối quan hệ cùng sự hưng thịnh của gia tộc, nên chủ động dỗ dành cô ta.
“À, đúng đúng…”
Chu Hạo Cường cũng ý thức được lời mình nói không thích hợp, vội vàng đính chính: “Chị dâu xinh đẹp hơn Tiểu Đường nhiều, Tiểu Đường nhà em vẫn còn giống như em bé, ngày nào cũng ôm bình uống sữa, thật sự kém xa chị dâu.”
“Anh nói ai là em bé đó?!” Tô Đường xoay người, giơ một quả bắp cải lên, giả bộ tức giận trừng mắt Chu Hạo Cường, trái lại bộ dạng như vậy chọc cho người ta ôm bụng cười to.
Chu Hạo Cường tiến lên ôm cô, hung hăng hôn lên mặt cô một cái, lấy ra một hộp sữa đã mở đưa cho cô, cười nói: “Vợ, anh sai rồi, em uống sữa đi mà.”
“Tạm bỏ qua cho anh đó.” Tô Đường lắc lắc đầu, cầm bắp cải, bĩu môi ôm tay hắn uống một ngụm lớn.
Một ngụm này đã hết gần hộp sữa, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô phồng lên, hai má phúng phính, đôi mắt kia mở to như con sóc đang ăn, sữa tươi tràn ra từ kẽ môi cô, chất lỏng màu trắng đục tô điểm đôi môi đỏ tươi, dọc theo khóe miệng trượt xuống cần cổ trắng nõn, toát lên vẻ khêu gợi.
Nuốt một ngụm sữa, cô vươn đầu lưỡi liếm liếm khóe miệng, thậm chí còn đập vào má hai cái, dáng vẻ trẻ con kia khiến Chu Hạo Cường không nhịn được cười.
“Anh nói em thật sự giống em bé mà, vậy mà còn không chịu thừa nhận.”
Nghe nói như vậy, Lý Lệ thả lỏng sắc mặt, cô ta cũng thoải mái nở nụ cười.
Chỉ có Chu Sở Thần bên cạnh khẽ nhướng mày, lạnh nhạt cong khóe miệng, đưa ly rượu đến bên môi, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.
Anh đặt ly rượu xuống, không chớp mắt nhìn về phía phòng bếp náo nhiệt, yết hầu trượt lên xuống, cũng không biết nuốt phải thứ gì…

“Anh cả, xin anh giúp em thuyết phục cha, một mình em có thể hoàn thành hạng mục kia ở Tây Thành.”
Không biết đây đã là lần thứ mấy Chu Hạo Cường cầu xin Chu Sở Thần trong đêm nay.
Chu gia được coi là gia tộc hào môn ở Tân Hải, sinh ra được hai người anh em này.
Con trai cả Chu Sở Thần là người đàn ông trưởng thành có năng lực xuất chúng, ban đầu ông Chu định giao sản nghiệp cho anh. Bất đắc dĩ, Chu Sở Thần không có hứng thú đối với sản nghiệp Chu gia, hết lần này tới lần khác kiên quyết trở thành luật sư, hiện giờ danh tiếng của công ty luật do anh thành lập ở trong nước không có ai sánh kịp, thậm chí giá trị ước tính còn cao hơn so với sản nghiệp của Chu gia.
Lẽ ra, nếu anh em không tranh giành đấu đá, Chu Hạo Cường sẽ được kế thừa sản nghiệp gia tộc mới đúng, nhưng hiển nhiên ông Chu không quá tin tưởng anh ta, tìm mấy họ hàng trong gia tộc cùng nhau quản lý tập đoàn Chu thị với Chu Hạo Cường, dường như hành động đó cho thấy ông không có ý định để Chu Hạo Cường đơn độc tiếp quản Chu thị.
Vì việc này mà Chu Hạo Cường đã không ít lần lo lắng, cũng tìm người nghe ngóng ý định của ông Chu.
Khi Tô Đường vừa trưởng thành thì Chu Hạo Cường đã cưới cô, còn kết hôn sớm hơn Chu Sở Thần vài năm, chính là vì thỏa mãn tâm nguyện con cái nhanh chóng “thành gia lập nghiệp” của ông Chu, dỗ ông ấy vui vẻ.
Mấy năm đầu kết hôn, thái độ của ông Chu đối với hắn đã thoải mái hơn rất nhiều, đồng ý giao một số hạng mục quan trọng của công ty cho hắn làm, nhưng hai năm gần đây, dường như ông có ý nghĩ khác, lại coi trọng những đứa cháu họ khác.
Chu Hạo Cường vừa tức vừa gấp, nên đến cầu xin Chu Sở Thần.
Dù sao bọn họ cũng là anh em ruột thịt cùng một mẹ, ông Chu lại rất coi trọng anh, tuy rằng anh không quản chuyện của Chu thị, nhưng ở trước mặt ông Chu, lời nói cũng rất có trọng lực, nếu Chu Sở Thần có thể giúp hắn nói với cha vài câu, hắn cũng không đến mức phải gian nan ở Chu thị.
Chu Sở Thần ngửa cằm uống rượu, sống mũi cao thẳng cùng viền môi mỏng có chút lạnh nhạt, nhạt đến mức gần như bạc tình.
Anh tựa vào ghế dài trên boong tàu, đôi chân dài lười biếng gác lên mép ghế, lạnh lùng nhìn biển đen mênh mông vô tận phía xa, chậm rãi cất lời:
“Chú cũng biết đấy, trước giờ anh không quan tâm đến chuyện của Chu thị.”
Lời này chính là không muốn nhảy vào vũng nước đục đó, không muốn giúp đỡ.
Sắc mặt Chu Hạo Cường đanh lại, hắn nghiêng người về phía trước, thận trọng mở miệng: “Em biết chứ, em cũng không có biện pháp, anh cả, anh giúp em lần này thôi, nếu lại bị hai anh em Chu Mẫn và Chu Chính kia cướp được hạng mục, sau này Chu thị sẽ đổi chủ.”
Chu Sở Thần bất động, vẻ mặt vẫn thản nhiên, anh thu hồi ánh mắt, dời tầm mắt lên người Chu Hạo Cường, nhìn chằm chằm hắn một lúc, đôi mắt thâm sâu kia giống như băng sương phủ tuyết, lạnh lùng đến vô tình: “Hạo Cường, chú không cần phải lo lắng.”
“Bọn họ cũng họ Chu, không thể nói là đổi chủ.”
Những lời này khiến Chu Hạo Cường nghẹn họng, hắn hít sâu một hơi, nhìn người đàn ông lạnh lẽo trước mặt, gằn giọng:
“Anh cả… anh không muốn giúp em sao?”
Người đàn ông trên ghế dài không chút để ý nhếch khóe môi, mí mắt nhíu lại làm cho người ta có cảm giác áp bách mãnh liệt.
“Nếu cha đã quyết định, thứ cho anh cũng bất lực.”
Chu Hạo Cường nghiến răng khi nghe được câu này, cũng không dám biểu lộ điều gì quá phận trước mặt anh. Hắn hít sâu một hơi còn muốn nói gì nữa, chợt nghe được giọng nói mềm mại truyền ra từ trong khoang thuyền:
“Trái cây đến rồi đây ~”
Vừa dứt lời, gương mặt nhỏ nhắn của Tô Đường đã thò ra từ trong khoang thuyền, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài, ngữ điệu kéo dài, mềm mại như kẹo bông gòn:
“Có ai muốn ăn trái cây không?”

[Chương2] Rất dễ thương
Nghe được giọng nói, Chu Hạo Cường vội vàng trở lại ghế ngồi, hắn đè nén vẻ không cam lòng trên mặt.
Dù thế nào đi nữa, hắn chưa bao giờ tỏ ra yếu đuối trước mặt Tô Đường.
Tô Đường mang theo vẻ mặt tươi cười đi lên từ khoang thuyền, đi đến trước mặt hai người, duỗi cánh tay bưng khay trái cây đã cắt đến trước mặt Chu Hạo Cường, giống như dâng bảo vật cho hắn xem: “Anh xem này!”
Đôi mắt kia híp lại thành một vầng trăng lưỡi liềm, hai má phấn hồng,mũm mĩm như trẻ con, hai lúm đồng tiền nhỏ treo hai bên khóe môi.
Lý Lệ không có hai lúm đồng tiền này.
“Chị dâu và em làm đấy, đẹp không?” Đáy mắt cô đều là ý cười, cùng lúc đó không quên nhắc tới Lý Lệ.
Vẻ xấu hổ trên mặt Chu Hạo Cường còn chưa thể thu hồi lại hoàn toàn, hắn cười cho có lệ: “Em lại nghịch mấy thứ trẻ con này à, đừng dạy hư chị dâu, khéo lại chọc anh cả giận.”
Lời này của hắn cũng không có ý gì, cùng lắm chỉ là lời đùa giỡn, nhưng Tô Đường lại để ý, cô cảm giác có chút mất mát.
Ánh sáng trong mắt mờ đi, khóe miệng cô rũ xuống, hai lúm đồng tiền kia cũng nông đi vài phần.
“Để anh xem thử.”
Giọng nói trầm ấm nhàn nhạt của người đàn ông bỗng nhiên truyền đến từ bên cạnh, lọt vào lỗ tai Tô Đường, khiến cô vô thức cảm thấy ngột ngạt.
Giọng nói của Chu Sở Thần có phần giống với Chu Hạo Cường, chỉ là trầm thấp lạnh nhạt hơn, trong giọng điệu không có bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào, ngữ điệu lười biếng, mang theo chút cảm giác uể oải sau khi say rượu, khàn khàn càng thêm gợi cảm.
Vừa rồi anh vẫn không lên tiếng, vừa mở miệng thì không ai có thể phớt lờ.
Bị Chu Sở Thần điểm mặt, vẻ yêu kiều Tô Đường thể hiện trước mặt Chu Hạo Cường đột nhiên không còn thấy bóng dáng.
Cô thu lại ý cười trên mặt, nghiêm mặt xoay người lại, bưng đĩa trái cây đến trước mặt Chu Sở Thần một cách cẩn thận, hệt như tư thế cô học sinh có chút bối rối và sợ hãi khi làm việc riêng lại đột nhiên bị thầy giáo gọi đứng lên trả lời câu hỏi.
Nói thật, Tô Đường vẫn rất sợ người anh cả này.
Cho dù trước khi kết hôn với Chu Hạo Cường, mỗi lần đến Chu gia chơi và bất chợt gặp anh, cô đều giống như chuột thấy mèo, hận không thể tìm một chỗ trốn.
Thật ra Chu Sở Thần cũng không phải là một người quá mức nghiêm khắc, cũng không phải xấu xí. Ngược lại, anh vẫn luôn đối xử tốt với cô, là anh cả trong nhà, anh có sự kiên nhẫn và bao dung đối với đàn em, vẫn luôn giữ chuẩn mực phong thái của một người trưởng thành, ngoại hình của anh còn đẹp hơn Chu Hạo Cường nhiều, nét nào trên khuôn mặt cũng khiến người ta tấm tắc khen ngợi.
Nhưng đại khái là khí thế ngày thường của anh quá mức nghiêm nghị, đôi mắt kia luôn mang theo cảm giác áp bách mãnh liệt khi nhìn người khác, người lại quá mức lạnh lùng không dễ gần gũi, thế nên Tô Đường thật sự không thể thân thiết nổi với anh, dần dần, sự khẩn trương sợ hãi khi đối mặt với anh đã trở thành thói quen.
Dáng người cao gầy của người đàn ông từ từ đến gần, mùi rượu nhàn nhạt trên người anh cũng theo gió biển thổi đến chóp mũi Tô Đường, không nồng nặc, mang theo hương gỗ thông, không hiểu sao cảm giác rất dễ chịu.
Chu Sở Thần rũ mắt nhìn đĩa trái cây trước mặt với vẻ mặt chuyên chú, ánh mắt cẩn thận đến mức như thể đang nghiên cứu một điều khoản hợp đồng trị giá ngàn vạn.
Anh ngồi ngược ánh sáng trên bờ, bóng tối phác họa đường nét sườn mặt anh càng giống như một không gian ba chiều, hàng mi rủ bóng xuống dưới mắt anh, làm cho vẻ sắc sảo vốn có trên người anh càng thêm rõ ràng.
Nhìn dáng vẻ kia của anh, Tô Đường cảm giác mình đang trong tình huống bảo vệ luận án tốt nghiệp, như muốn ngạt thở khi giáo sư đang đánh giá luận án.
Nhưng lúc này anh lại ngước mắt lên, ánh mắt trầm tĩnh và cường thế đối diện với cô, dường như muốn cô bớt căng thẳng, anh khẽ động môi dưới, giọng nói ôn hòa:
“Cái này là ai làm?”
Tô Đường rũ mắt xuống, nhìn thấy ống tay áo sơ mi của anh xắn hai nếp gấp, lộ ra một đoạn cánh tay đầy gân xanh, nhìn xuống dưới là hai ngón tay với đốt xương cứng rắn, đang nắm lấy cái nĩa nhỏ mà cô đặt trên khay, chỉ vào vỏ dưa hấu gọt thành đầu thỏ trên đĩa.
Cô nhìn đầu thỏ xiêu vẹo kia, mặt lập tức đỏ bừng cúi đầu ấp úng nói: “Vâng… Là em…”
Giờ phút này Tô Đường cảm thấy cực kỳ ảo não, nếu biết trước rằng đĩa trái cây này sẽ bị Chu Sở Thần cẩn thận nghiên cứu như vậy, cô sẽ không dâng nó lên khiến mình thành trò hề!
“Rất đáng yêu.”
Người đàn ông nhìn cô với ánh mắt thâm thúy, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm vành tai đỏ bừng của cô, yết hầu trượt lên xuống, ngón tay cầm ly rượu nhẹ nhàng vuốt ve trên vành ly, giọng nói còn khàn hơn trước.
“Anh cả, anh đừng nói đỡ cho cô ấy nữa, để cô ấy quen…”
Chu Hạo Cường cầm nĩa đẩy con thỏ xấu xí kia sang một bên, nửa đùa nửa thật nói với Tô Đường: “Ai da, khi nào em mới có thể giấu sự vụng về đây, may mà lúc trước em không đưa con thỏ xấu xí này cho anh xem, nếu thế anh sẽ không cưới em đâu. ”
Lời này quả thực thành công chọc giận Tô Đường, cô đặt đĩa trái cây lên bàn, dậm chân trừng mắt về phía Chu Hạo Cường, vừa tức vừa xấu hổ:
“Người muốn cưới em xếp thành cả hàng dài, anh lấy được em là phước đức của anh mới đúng!”
Nói xong, cô hất bím tóc, chạy trở về khoang thuyền.
Tô Đường vừa rời đi, trên boong tàu khôi phục lại sự im lặng như lúc trước, chỉ nghe thấy tiếng nước vỗ vào mạng tàu, cùng tiếng người xa xa trên bờ.
Chu Hạo Cường đang ngồi, trong chốc lát lại không thể ngồi yên, đứng thẳng người tiến đến trước mặt Chu Sở Thần, lại muốn tiếp tục đề tài vừa rồi:
“Anh cả…”
Vừa ngẩng đầu lên, nét mặt Chu Sở Thần lập tức nghiêm nghị, tỏ vẻ không kiên nhẫn, sắc mặt trầm xuống ý chỉ anh đã không muốn tiếp tục đề tài này nữa.
Trầm mặc một lát, anh mới lạnh nhạt nói một câu: “Hạo Cường, cha vẫn còn kỳ vọng đối với chú.”
Nghe được lời của Chu Sở Thần, sắc mặt Chu Hạo Cường đông cứng lại, dường như hắn nghĩ tới cái gì đó, nhưng dáng vẻ thảm bại lại có vẻ có vài phần vi diệu.
Chu Hạo Cường nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, anh cầm ly rượu vang lắc lư chậm rãi, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, giống như một cao thủ khinh thường mọi thứ.
Phong thái cao ngạo như vậy, lạnh lùng vô tình đến mức dường như cả người được phủ một lớp băng, đứng nhìn sự đau khổ của người khác không chút thương xót.
“Em hiểu rồi.”
Chu Hạo Cường cắn răng, uống cạn rượu trong ly, đứng lên rời khỏi boong tàu.
Nghe được tiếng bước chân dần xa sau lưng, Chu Sở Thần chậm rãi thu hồi ánh mắt, ánh mắt lại rơi xuống đĩa trái cây được chuẩn bị cẩn thận đặt trên bàn nhưng không ai quan tâm đến.
Anh đặt ly rượu sang một bên, cầm dĩa đưa vỏ dưa hấu hình thỏ kia đến trước mặt nhìn kỹ.
Khi nhìn thấy mấy vết dao vụng về lại cẩn thận phía trên, đường cong cứng rắn bên môi anh bỗng nhiên buông lỏng, thái độ trở nên hòa nhã, bản tính vốn lạnh lùng cũng trở nên dịu dàng…

[Chương3] Không thể mang thai
Chu Hạo Cường trở lại khoang tàu, hắn vẫn còn đang suy nghĩ về câu nói vừa rồi của Chu Sở Thần.
Cha còn có kỳ vọng với hắn ư?
Đương nhiên hắn biết ông mong đợi điều gì.
Người nhà họ Chu ít ỏi, ông Chu cũng chỉ có hai đứa con trai là hắn và Chu Sở Thần, mấy năm trước thân thể còn khỏe mạnh thì không sao, nhưng những năm gần đây khi tuổi tác đã cao, ông Chu chỉ mong muốn được bồng cháu.
Tuy rằng trên hắn có anh cả Chu Sở Thần, nhưng từ trước đến nay Chu Sở Thần không bị ông Chu quản thúc, hơn nữa anh cả là người có năng lực, không cần dựa vào tập đoàn Chu thị cũng có thể gầy dựng nên sự nghiệp, hiển nhiên càng không sợ bị hối thúc.
Huống chi, anh cả và Lý Lệ mới kết hôn chưa được nửa năm, cho dù ông Chu có thúc giục, Chu Sở Thần cũng không thể đáp ứng ngay lập tức.
Nhưng Chu Hạo Cường thì khác.
Tính tình hắn yếu đuối, từ trước đến nay rất nghe lời người trong nhà, toàn bộ sự nghiệp đều dựa vào tập đoàn Chu thị, chỉ cần một cái nhíu mày của ông Chu, cũng có thể ảnh hưởng đến nửa đời sau của hắn.
Hắn khẩn trương cần một đứa con để củng cố địa vị trong lòng ông Chu.
Nhưng mà, hắn và Tô Đường đã kết hôn được năm năm, ngay cả một quả trứng còn chưa thấy, huống chi là một đứa con, cũng khó trách gần đây thái độ của ông Chu đối với hắn càng thêm lãnh đạm.
Nghĩ tới đây, Chu Hạo Cường ngồi trên sô pha phiền não vỗ đầu, chợt lúc này một thân thể mềm mại nặng nề đè lên lưng hắn, khiến hắn lảo đảo về phía trước.
“Cường, anh xuống rồi à? Nhìn cái này xem, trông có đẹp không?”
Cô gái nhảy nhót ôm lấy hắn từ phía sau sô pha, khuôn mặt trắng nõn áp vào cổ hắn, nụ cười trong mắt như suối nguồn tinh khiết, trong suốt sáng ngời.
Cô đưa một trái tim nhỏ màu đỏ đến trước mặt Chu Hạo Cường, giọng điệu có vài phần nịnh nọt: “Tặng cho anh đó, anh có thích không?”
Chu Hạo Cường hoàn toàn không có hứng thú với trò đùa trẻ con của Tô Đường, hắn đẩy tay cô ra, nhỏ giọng hỏi: “Em đã uống thuốc của ngày hôm nay chưa?”
Nụ cười trên môi Tô Đường bất ngờ vụt tắt, tròng mắt đảo quanh, cô ngoan ngoãn trả lời: “Em uống rồi.”
“Uống rồi?” Chu Hạo Cường cau mày, đẩy tay cô ra khỏi cổ hắn, hiển nhiên không quá tin tưởng.
Hắn không nói gì, đứng dậy đi đến ngăn tủ bên cạnh, lấy ra một túi thuốc đông y đã sắc sẵn, đổ vào trong chén thủy tinh, lại lấy một lá bùa màu vàng, châm lửa rồi ném vào.
Lá bùa màu vàng rực lên ngọn lửa màu lam, chìm nổi trong chén nước đen ngòm một lúc lâu, trước khi bị đốt cháy hoàn toàn, nó bốc lên một làn khói trắng mờ ảo rồi chậm rãi chìm xuống.
Tô Đường nhìn Chu Hạo Cường bưng chén thuốc kia đi về phía cô, cô không khỏi lui về phía sau hai bước, hy vọng hắn sẽ không làm điều mà cô đang nghĩ đến.
“Chén thuốc này cũng phải uống.” Hắn đưa nó đến trước mặt Tô Đường, lập tức phá vỡ ảo tưởng của cô.
Trong chén thủy tinh, tro giấy trộn lẫn với nước thuốc đen ngòm không rõ thành phần, một mảnh giấy bùa màu vàng chưa cháy hết còn nổi lênh đênh phía trên, thoạt nhìn có cho cũng không muốn chạm vào.
“Em…” Cô nghiêng mặt, cố gắng thương lượng với hắn: “Em có thể không uống cái này được không? Em đã uống thuốc Đông y mà người nhà mang đến rồi mà. ”
“Không thể.”
Chu Hạo Cường một mực từ chối đề nghị của Tô Đường, nhìn thấy vẻ miễn cưỡng của cô, hắn vẫn cố gắng giữ sắc mặt hoà nhã, kiên nhẫn dỗ dành: “Anh được một đại sư rất nổi tiếng ở khu cảng tặng cho phương thuốc này, rất có hiệu quả, chúng ta thử xem, được không?”
Tô Đường nhìn chằm chằm chén nước hỗn tạp kia, thật sự nuốt không trôi, cô lắc đầu, trong giọng nói mang theo vài phần cầu xin: “Hạo Cường, em thật sự không muốn uống cái này, anh có thể kê thêm một loại thuốc Đông y khác cho em, thật đấy, đừng để em uống cái này, cầu xin anh mà.”
Nhìn cô liên tục từ chối, Chu Hạo Cường lập tức mất kiên nhẫn, hắn trở mặt, dùng giọng điệu người lớn răn dạy trẻ con: “Đừng giở tính trẻ con đó nữa, ngoan một chút, được không? Đây là phương thuốc đã được đại sư điều chỉnh, rất hữu dụng, em chỉ cần uống một ngụm thôi.”
Vừa nói, hắn vừa giữ chặt cái ót đang né tránh của Tô Đường, nâng chén định rót vào miệng cô.
Trong khoảnh khắc cốc thuốc sắp được đưa tới miệng, Tô Đường ngửi thấy mùi tanh hôi tanh nồng nặc, buồn nôn. Cô khó chịu đẩy mạnh tay hắn, chén thuốc lập tức bị hất văng ra ngoài, vỡ tan tành trên mặt đất.
Thuốc đen ngòm lan tràn trên thảm, giống như một bàn tay đang giương nanh múa vuốt, bao lấy những mảnh vụn thủy tinh vương vãi trên mặt đất, tạo ra vết nứt trong câu chuyện mà không ai muốn nhắc đến.
“Em lại tức giận cái gì?!” Cơn giận của Chu Hạo Cường lập tức bốc lên, giọng nói cũng lớn hơn vài phần.
“Em không có giận dỗi.” Tính tình quât cường của Tô Đường cũng bị hắn chọc tức, cô trừng mắt gằn từng chữ nói: “Em chỉ không muốn uống cái đó.”
Chu Hạo Cường không ngờ rằng Tô Đường vốn ngoan ngoãn lại dám cãi lại hắn, âm lượng vốn còn cố ý hạ thấp đã trở nên mất kiểm soát, gần như hướng về phía cô rống giận: “Em nói không muốn uống chứ gì? Vậy tại sao em không mang thai được?! Tại sao không thể sinh ra một đứa bé?!”
Ánh mắt mở to của Tô Đường lập tức rưng rưng, không kìm được nước mắt chảy xuống, cô dùng đầu ngón tay nhéo nhéo lòng bàn tay, mất đi lý trí rống về phía hắn: “Vì sao lại trách em không thể sinh đứa bé? Vấn đề này không nhất thiết là do em!”
Khi cô vừa nói ra lời này, Chu Hạo Cường giống như bị giẫm lên đuôi, thoáng chốt bị cô châm ngòi.
Hắn ném mạnh đồ vật trong tay xuống đất, điên cuồng hét lên với cô: “Cô nói vậy là có ý gì? Ý cô là tôi có vấn đề? Con mắt nào của cô thấy tôi có vấn đề?! Tôi có vấn đề ở chỗ nào?! ”
Tô Đường bị dáng vẻ của hắn dọa sợ, mím môi muốn giải thích: “Em không có ý đó, em không nói anh có vấn đề, có lẽ… Có lẽ chỉ là chúng ta chưa có duyên…”
“Cái gì mà chưa có duyên, chúng ta đã kết hôn năm năm, không phải năm ngày!”
Chu Hạo Cường tức giận rống lên, âm lượng như muốn hất tung khoang thuyền, hắn chỉ vào mũi Tô Đường mắng to: “Đừng ném vấn đề của cô lên người tôi, người không mang thai được là cô, không phải tôi! ”
Tô Đường đột nhiên cứng đờ, cô sững sờ ngẩng đầu nhìn hắn.
Lần đầu tiên cô cảm thấy người đàn ông trước mặt này thật xa lạ, xa lạ đến mức đáng sợ.
Không khí xung quanh mỏng manh đến ngột ngạt, cuối cùng cô không chịu nổi nữa, nghẹn ngào mở cửa phòng, chạy ra ngoài.

Du thuyền nhà họ Chu không tính là nhỏ, nhưng giờ phút này mà nói chính là không có chỗ nào chứa chấp cô.
Tô Đường ôm mặt chạy lên boong tàu, ngồi xổm trong góc âm thầm nghẹn ngào.
Cô và Chu Hạo Cường có thể coi là thanh mai trúc mã, hai người từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tuy rằng Chu Hạo Cường không tính là ưu tú, nhưng trước giờ hắn đối xử với cô rất tốt, cho tới bây giờ cũng chưa từng lớn tiếng với cô.
Chính vì coi trọng tính tình tử tế này, cô mới quyết định gả cho hắn.
Nhưng sau khi kết hôn, cô thấy mọi thứ hoàn toàn khác với những gì cô tưởng tượng.
Hắn trở nên bận rộn, dần dần không còn khoan dung với sở thích của cô nữa, thậm chí còn coi đó là “ngu ngốc”, “trò đùa trẻ con”, đặc biệt là trong những năm gần đây, vì muốn có con, hắn ngày càng trở nên cáu kỉnh.
Tối nay lại vì chuyện này mà gào thét lớn tiếng với cô.
Tô Đường nghĩ không ra, rốt cuộc mình đã làm sai cái gì?
Trên boong thuyền tối om chỉ nghe tiếng sóng vỗ vào bờ đá ngầm, ngay cả bờ biển xa xa le lói ánh đèn cũng tĩnh lặng, gió biển về đêm thổi đến khiến lòng người tê tái, suy nghĩ tiêu cực trong đêm không khống chế được bay bổng.
Tô Đường càng nghĩ càng khổ sở, vùi mặt vào lòng bàn tay đè nén nghẹn ngào.
“Sao em lại chạy tới đây?” Một bàn tay ấm áp đột nhiên đặt trên vai cô.

[Chương4] Nhầm chồng
“Sao em lại chạy tới đây?”
Giọng nói của người đàn ông trầm ấm dịu dàng, cẩn thận lắng nghe lại có chút cưng chiều.
Trước kia khi Tô Đường tức giận, Chu Hạo Cường thường dùng giọng điệu như vậy dỗ dành cô nói chuyện.
Dù tức giận và bị oan ức, nhưng trong lòng cô đối với hắn vẫn có chút chờ mong.
Trái tim của một người phụ nữ luôn dễ mềm lòng, đặc biệt là khi đối mặt với người yêu của họ.
Sau một cuộc cãi vã khiến lòng người đều lạnh lẽo, hắn chỉ cần đáp lại cô một chút ấm áp, cũng đủ để cô vứt bỏ tất cả oán giận với hắn.
Cô quay người lại thình lình nhào vào trong ngực anh, ôm chặt lấy anh, nước mắt đè nén vừa rồi rốt cuộc không ngừng tuôn rơi, tiếng khóc lóc nghẹn ngào giống như ngậm bông trong miệng, mơ hồ khiến người ta nghe không rõ:
“Em…xin lỗi, em… không phải… cố ý cãi nhau với anh…em chỉ không muốn…uống cái đó…”
“… Tô Đường?” Người đàn ông cúi đầu gọi cô một tiếng, bàn tay ấm áp đỡ lấy bả vai cô, lòng bàn tay dán vào cánh tay gầy gò của cô nhẹ nhàng xoa, tựa như âm thầm an ủi.
Cái lạnh thấu xương bao lấy chiếc váy mỏng manh của cô trong nháy mắt bị sự ấm áp của lòng bàn tay anh xua tan.
Bởi vì bỗng nhiên cảm giác có người quan tâm, những giọt nước mắt đè nén hồi lâu kia rốt cuộc cũng không kiểm soát được nữa.
Tô Đường úp mặt lên ngực anh, thân thể không ngừng run rẩy kịch liệt, trong miệng hết lần này đến lần khác nỉ non:
“Em thực sự … Không muốn thế… Em không muốn điều đó…”
Tầm nhìn bị nước mắt làm nhòe đi như một đám sương mù mờ mịt, cô hoàn toàn đắm chìm trong tâm tình bi thương của mình, lắc lắc đầu cọ lên cổ anh.
Nước mắt trượt xuống cổ áo anh, nóng đến mức khiến trái tim anh run rẩy.
Thân thể người đàn ông cứng đờ, cau mày, chần chờ một lát, lòng bàn tay rốt cục vẫn chạm lên tóc cô, nghiêng mặt đặt cằm lên đỉnh đầu cô, rũ mắt nhìn vào một góc boong tàu, giọng nói trầm khàn: “Vì sao em khóc?”
Vòng tay kiên cố ôm lấy cô, giọng nói dịu dàng, khiến người khác có cảm giác an toàn không thể diễn tả, như thể dù cô muốn nói gì, hay làm cái gì anh đều có thể đón nhận tất cả.
Nỗi canh cánh trong lòng Tô Đường nháy mắt đã sụp đổ hoàn toàn trước sự dịu dàng của anh.
Cô nắm lấy vạt áo anh, run giọng nức nở giải thích: “Em thực sự không cố ý… Nhưng… thuốc thực sự…đắng… Nó bốc mùi, Kim… tiêm rất đau, mỗi lần… đến bệnh viện lấy trứng, bụng như bị đâm thủng… Em thực sự đau, đau không chịu nổi… Mỗi ngày đều phải uống…. đủ loại thuốc, kim tiêm không dứt… Em… Nó thực sự khó chịu … Em không muốn điều đó…”
Đây là lần đầu tiên cô phát tiết ra hết nỗi khổ mấy năm nay mà mình chịu đựng.
Cô từng ghét nhất là uống thuốc và bị tiêm, mấy năm nay vì sinh con cho Chu Hạo Cường, không biết cô đã uống bao nhiêu thuốc, tiêm bao nhiêu mũi, ống nghiệm, thụ tinh nhân tạo cũng đều đã thử qua.
Để sinh con cho hắn, cô đã cố gắng bằng mọi cách.
Mỗi lần đi bệnh viện giống như đi đến pháp trường, dọc theo đường đi đều sợ hãi, không biết những người đó lại phải dùng cực hình gì để trừng phạt cô.
Tô Đường vốn tưởng rằng kết hôn chính là cuộc sống hạnh phúc vui vẻ của hoàng tử và công chúa, lại không nghĩ tới thật ra cuộc sống của cô bị ném vào trong bóng tối tràn ngập kim tiêm và nước thuốc, nhìn không thấy ánh mặt trời.
Trước giờ cô chưa từng nói qua những ấm ức này với người khác, bởi vì không muốn vạch vết thương của mình ra cho người ta xem, cũng không muốn để cho Chu Hạo Cường khó xử, nhưng cuộc cãi vã tối nay, đã xé toạc vết thương trong lòng cô, giống như tất cả nỗ lực mấy năm nay mà cô dành cho hắn đều chỉ là một trò cười.
Nghe cô khàn giọng tố cáo tất cả những chuyện này với anh, động tác trên tay người đàn ông dừng lại, lông mày rậm nhíu chặt, ngực phập phồng bởi vì tức giận, anh cố gắng khống chế cảm xúc, mới không để lửa giận lẫn vào trong giọng nói: “Sao không nói sớm cho anh biết?”
Người đàn ông đè nén giọng nói trầm khàn, so với vừa nãy còn dịu dàng hơn vài phần, lướt qua tai Tô Đường, mài đến lỗ tai cô mềm nhũn.
“… Vậy là… Có thể…nói cho anh sao?” Tô Đường khó hiểu ngẩng đầu, vẻ mặt đờ đẫn.
Đôi mắt hoa đào bị nước mắt thấm ướt kia giống như che lấp bởi một tầng sương mù, nước mắt từ hai má ửng hồng lan đến chóp mũi, tầm mắt bị nước mắt bao lấy, xuyên qua sương mù mờ mịt, có thể nhìn thấy phần cổ trắng lành lạnh của người đàn ông, nhô ra yết hầu góc cạnh.
Bởi vì khóc quá nhiều, đầu óc thiếu oxy còn có chút mê mang, cô chợt quên mất cổ Chu Hạo Cường không dài như vậy, yết hầu cũng không gợi cảm như vậy.
Ý thức càng tập trung vào lời nói của người đàn ông, đầu óc mơ hồ suy nghĩ, Chu Hạo Cường vừa rồi còn kiên quyết ép cô uống thuốc, hiện tại thật sự cho phép cô từ chối sao?
“Đương nhiên có thể.”
Mí mắt thâm thúy của người đàn ông khép lại, ánh mắt dán chặt trên mặt cô, giọng nói lạnh lẽo mang theo hơi thở dịu dàng, khí chất uy quyền của người bề trên:
“Em không muốn ăn cái gì, không muốn làm chuyện gì đều có thể nói, ở nhà họ Chu không ai có thể ép buộc em.”
Tô Đường bị lời nói của anh làm cho giật mình, trầm tư một hồi, nước mắt rưng rưng nhìn chằm chằm yết hầu đang lăn lộn của anh, vẫn là cẩn thận hỏi lại một lần nữa: “Thật sao? Em có thể không cần uống những thứ thuốc Đông y kia? ”
“Đều có thể.”
Người đàn ông đưa tay gạt đi sợi tóc bị nước mắt dính vào khóe miệng của cô, đôi mắt đen sâu lướt qua đôi môi sưng húp của cô, thốt ra lời hứa hẹn: “Sau này có chuyện gì cứ nói cho anh biết, anh đều có thể giúp em giải quyết.”
Nghe anh nói, nước mắt Tô Đường lại không khống chế được tuôn ra, cô bĩu môi nhào tới cổ anh nghẹn ngào: “Cám ơn anh…”
Trái tim rỉ máu của cô thoáng cái đã được anh chữa lành.
Vốn tưởng rằng Chu Hạo Cường không quan tâm, yêu thương cô như trước, hiện tại mới biết thì ra hắn vẫn còn nhớ cô.
Tô Đường cảm thấy lúc trước mình không đủ tin tưởng hắn, có lẽ cô nên thẳng thắn nói với hắn cảm giác của mình từ lâu, như vậy hai người cũng sẽ không giống như vừa rồi, bởi vì ngăn cách và nghi ngờ lẫn nhau mà cãi vả.
Tô Đường hít nước mũi, ôm cổ người đàn ông, lắc đầu cọ xát vào cổ anh lấy lòng, giống như một con mèo con làm nũng với chủ nhân.
Từ trước đến nay cô đã quen làm nũng với người khác như vậy, lại không chú ý tới khoảnh khắc thân thể của người đàn ông đột nhiên cứng đờ khi cô nhào tới.
Anh căng mặt, ngẩng đầu lên độ cao mà cô không thể với tới, cố gắng tạo khoảng cách với cô, kết quả lại hoàn toàn bại lộ cần cổ đang ngước lên trước mặt cô.
Tô Đường xoay đầu, hơi thở nóng ẩm phả lên cổ anh, giống như một sợi lông vũ ngâm trong nước, trêu chọc thần kinh của anh, sống mũi nhỏ nhắn vểnh lên theo động tác vặn vẹo của cô cọ xát qua lại trên cổ anh.
Yết hầu anh không thể kiềm chế giật giật, đỡ bả vai cô muốn đẩy cô ra, lại không nghĩ tới lúc này Tô Đường đang dính chặt người, hai tay chặt chẽ vòng quanh eo anh, cả người chen vào trong ngực anh.
Vẫn là trạng thái nửa ngồi xổm, thân thể nhỏ nhắn chen vào đùi anh, vòng eo mềm nhũn đã đặt ở bộ phận nguy hiểm mẫn cảm nhất của anh, cô còn muốn vòng tay qua người, vặn vẹo chui vào trong, như thể muốn khảm vào trong thân thể anh.
Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại, hơi thở dần dần trở nên nặng nề. Có dòng điện từ bộ phận mà cô đụng phải truyền đến đầu dây thần kinh, anh đột nhiên ngừng thở, bàn tay vịn trên thắt lưng cô siết chặt, gân máu trên mu bàn tay căng lên rõ ràng, có thứ gì đó hận không thể bộc phát ra.
Nhưng Tô Đường lại hoàn toàn không phát hiện người đàn ông đang khó kiềm chế.
Cô chỉ cảm thấy Chu Hạo Cường thật sự là quá tốt, cũng tốt đến nỗi cô không biết nên biểu đạt cảm kích của mình đối với hắn như thế nào.
“Anh thật sự quá tốt, ông xã…” Cô cọ nước mắt và nước mũi lên vai anh, hít hít cái mũi đỏ bừng, ngẩng đầu lên vai anh, híp mắt, muốn hôn anh.
Nhưng khoảnh khắc nghiêng mặt, chóp mũi cọ đến sống mũi cao thẳng của người đàn ông, Tô Đường nhíu mày, cảm giác là lạ.
Trước kia cô cũng thường dùng tư thế này hôn Chu Hạo Cường, nhưng chưa từng cọ đến mũi anh.
Tô Đường lập tức mở mắt ra, trong nháy mắt cô nhìn thấy một gương mặt có vẻ ngoài xuất chúng. Sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen nhánh thâm thúy đang dán chặt trên khuôn mặt cô.
Cô nhìn chằm chằm anh không chớp mắt, đồng tử mở to, như có tảng đá lớn chắn ngang cổ họng, lắp ba lắp bắp:
“Anh… Anh… Anh cả…”

[Chương5]
Tô Đường giống như gặp quỷ trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Người cô ôm không phải là chồng mình, mà là anh cả Chu Sở Thần.
Hai người gần gũi áp sát, thậm chí tay cô còn quàng qua cổ anh, giữa hai thân thể gần như không có một khe hở nào.
Chỉ trong chốc lát, cô lập tức có thể cảm nhận được cơ ngực đầy đặn dưới lớp quần áo của anh đang cứng rắn áp chặt lên ngực cô, mà eo bụng mềm mại của cô đang chen chúc ở giữa hai đùi rắn chắc của anh.
Tô Đường không dám nghĩ tới vật cực lớn đang đè lên bụng dưới của cô là vật gì.
“Anh… Anh… Anh cả…”
Như có tảng đá lớn chắn ngang cổ họng, cô lắp bắp dữ dội: “Anh còn chưa đi ngủ à?”
Chu Sở Thần không trả lời, chỉ rũ mắt xuống, nhìn thẳng vào cô với đôi mắt đen sắc sảo.
Cái nhìn của anh vẫn luôn bức bách người khác như vậy.
Tô Đường nhìn vào mắt anh, hơi thở của cô rối loạn, ngửa người ra sau theo bản năng, muốn kéo dài khoảng cách với anh.
“Vừa nãy em…nghĩ anh là ai?”
Chu Sở Thần chậm rãi lên tiếng, giọng điệu trầm khàn êm dịu, pha lẫn chút lười biếng sau khi uống rượu.
Âm sắc có chút tương tự với Chu Hạo Cường, nhưng thâm trầm chậm rãi hơn một chút, nhất là khí chất ngạo nghễ coi thường mọi thứ của kẻ bề trên, Chu Hạo Cường tuyệt đối không có.
Sao cô có thể nhận lầm người được cơ chứ?!
Bàn tay Tô Đường đang ôm trên cổ anh run lên, chân cũng mềm nhũn theo, thân thể nghiêng ngả không chống đỡ nổi sức nặng, nhất thời ngã về phía sau.
Phía sau cô chính là hàng rào thép của du thuyền, thình lình ngã xuống như vậy, nói không chừng sau gáy sẽ bị thương.
… Đụng vào đầu cũng tốt, tốt nhất cô nên bị thương rồi ngất đi, như vậy sẽ không cần đối mặt với sự chất vấn của Chu Sở Thần.
Suy nghĩ này chỉ vừa xẹt qua tâm trí Tô Đường, nhưng thân thể đã phản ứng nhanh hơn so với đầu óc, tay cô đi trước một bước ôm lấy cổ người đàn ông.
Chu Sở Thần đang trong tư thế nửa ngồi xổm, vốn không ổn định, anh bị ảnh hưởng bởi cú ngã của cô, cơ thể cũng ngã xuống theo quán tính.
Thật ra nếu cô ngã xuống không nhất định sẽ đụng vào đầu, nhưng bây giờ lại kéo thêm người xuống, áp lực rơi xuống càng nặng, gáy cô nhắm thẳng cây xà ngang kia mà ngã xuống.
Tô Đường chỉ nghe thấy một tiếng trầm đục, gáy cô đụng vào một thứ mềm mại, thứ kia hất mặt cô về phía trước.
Cảm giác choáng váng vừa té ngã khiến phản ứng của cô chậm nửa nhịp, trong lúc hoảng hốt, một mùi gỗ thông thanh nhã xộc vào trong khoang mũi cô.
Tô Đường mở mắt ra, nhìn thấy cổ trắng nõn của người đàn ông áp ở bên tai cô, tay anh vững vàng nâng gáy cô.
Thì ra vừa rồi, là Chu Sở Thần dùng tay ngăn cản thanh xà ngang kia giúp cô.
Cô muốn nói lời cảm ơn, nhưng mà giờ phút này tư thế của hai người thật sự là quá kỳ quái, đến mức cho dù cô muốn nói cái gì cũng có vẻ rất kỳ cục.
Tuy rằng nửa người trên đã hơi tách ra, nhưng nửa người dưới của hai người còn dán chặt hơn so với lúc nãy.
Bởi vì sự cố ngoài ý muốn, lúc ngã xuống cô hoảng hốt, chân kẹp lên thắt lưng anh khi nào cũng không biết.
Mà giờ phút này, Chu Sở Thần đang chống lên người cô, thắt lưng chen chúc giữa hai đùi cô, bộ phận vừa rồi cô không dám nghĩ tới đang áp chặt vào giữa hai chân cô.
Lúc đi lên trên này Tô Đường mặc váy, trước mắt chân mở ra, dưới váy cũng chỉ còn lại một cái quần lót mỏng che chắn bộ phận nhạy cảm.
Vật dũng mãnh của người đàn ông cứ như vậy đặt lên cửa huyệt của cô, thậm chí Tô Đường có thể cảm giác được hình dáng quy đầu trên đỉnh côn thịt khổng lồ, cùng với nhịp đập thình thịch trong khối thịt chưa cương cứng kia.
Phản ứng đầu tiên của cô là, nó to quá.
Chỉ mới dính vào như vậy, Tô Đường cũng kinh ngạc trước kích thước khổng lồ của anh, đây vẫn là trạng thái chưa cương cứng, nếu là hoàn toàn xung huyết, không biết có bao nhiêu dọa người.
Phản ứng thứ hai chính là, chị dâu thực sự rất vất vả.
Sự hiểu biết của Tô Đường về tình dục hoàn toàn đến từ Chu Hạo Cường.
Côn thịt của Chu Hạo Cường không lớn như vậy mà đã cho cô cảm giác cũng không tốt lắm, nếu không phải vì mang thai, cô vốn không muốn quan hệ tình dục với hắn. Theo logic của Tô Đường, Chu Sở Thần lớn như vậy, ở trên giường Lý Lệ nhất định phải chịu khổ.
“Em có thể đứng dậy không?”
Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên bên tai cô, Tô Đường mới ý thức được mình vừa nghĩ cái gì.
Cô trở về thực tại, sắc mặt lập tức đỏ bừng, luống cuống tay chân chống đỡ thân thể, muốn nhanh chóng đứng lên. Lại không nhận ra rằng phía dưới của hai người đang áp sát, bởi vì hành động động tay động chân của cô mà cọ xát vào nhau.
Tiếng rên rỉ khàn khàn khó nhịn của người đàn ông truyền đến bên tai, mang theo âm sắc chậm rãi đặc biệt của anh, khiến người ta đỏ mặt tim đập.
“Đừng nhúc nhích!” Chu Sở Thần nhỏ giọng cất tiếng, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Tô Đường lập tức bất động.
Cũng không phải bởi vì lời nói của anh, mà là đột nhiên cảm giác được khối thịt chống giữa hai chân cô đã bắt đầu trướng lên.
Côn thịt của anh phồng lên rất nhanh, giống như thổi bóng bay, bộ phận vốn còn mềm mại, lập tức cứng lên trong nháy mắt. Thậm chí quy đầu sưng tấy còn đẩy vào chiếc quần lót mỏng manh của cô, bức bách muốn xông vào trong môi âm hộ.
“A…Em xin lỗi…”
Lời xin lỗi vào thời điểm này cũng vô ích.
Chu Sở Thần thở hổn hển vài hơi, sắc mặt bắt đầu trở nên âm trầm khó coi, đường nét trên khuôn mặt càng thêm lạnh lùng cứng rắn, đôi mắt đen nhánh kia hơi nheo lại nhìn chằm chằm cô.
Hơi thở của anh nặng nề, ánh mắt giống như một con dã thú khát máu, Tô Đường bị nhìn đến lạnh sống lưng, không hiểu sao cảm thấy không thở nổi.
Mà giờ phút này, quy đầu ở môi âm hộ càng lúc càng lớn, thậm chí có xu hướng muốn xông vào trong huyệt mềm…

[Chương6]
Trái tim Tô Đường bị dọa đến khiếp sợ, cũng bởi vì tư thế thân mật quá mức như vậy mà cả người cô cứng đờ căng thẳng.
Quần lót bị quy đầu khổng lồ của người đàn ông ấn lõm thành một cái lỗ lớn, quần lót bọc lấy côn thịt không phải của chồng cô, đè lên môi âm hộ của cô.
Căng quá.
Chỉ bị đâm nhẹ vào trong, Tô Đường cũng đã có thể cảm nhận được độ dũng mãnh của côn thịt kia.
Cô siết chặt cơ thể theo bản năng, đặc biệt là ở vị trí bị xâm nhập. Thịt mềm ở cửa huyệt giống như bị kẻ thù xâm lược, bắt đầu từ trạng thái thả lỏng, chuyển sang vây quanh, bao bọc lấy quy đầu đang xâm nhập kia, co thắt đẩy ra ngoài.
“Ưm…”
Đỉnh đầu truyền đến tiếng rên rỉ khàn khàn khó nhịn của người đàn ông.
Chu Sở Thần bị cô kẹp chặt, lập tức như có dòng điện từ đỉnh quy đầu truyền lên dây thần kinh, cảm giác kích thích mãnh liệt làm cho anh thô bạo ngước cổ lên, hai mắt đục ngầu nhắm nghiền.
Anh nhắm mắt nặng nề thở hổn hển, yết hầu không ngừng trượt lên xuống, trên mặt lộ ra vẻ giống như thống khổ.
Quy đầu mơ hồ nảy lên hai lần trong khe huyệt của cô, như thể con trăn khổng lồ trong quần anh bị cô đột nhiên đánh thức, kịch liệt giãy dụa muốn phá tan trói buộc, mạnh mẽ tiến vào trong thân thể cô.
Lực công kích kia khiến tim Tô Đường đập loạn nhịp, cô nín thở, sợ côn thịt thật sự xuyên qua quần anh tiến vào trong.
“A… Xin lỗi, em…em không cố ý…”
Cô sững người tại chỗ, không dám nhúc nhích, ánh mắt rụt rè nhìn vẻ mặt thống khổ của người đàn ông, giọng nói run rẩy.
Chu Sở Thần hít sâu vài hơi, sau khi dần ổn định, anh mới từ từ mở mắt ra, ánh mắt lạnh thấu xương chứa đựng dục vọng dán chặt vào cô.
“… Dang chân ra.”
Nghe được giọng nói trầm khàn của người đàn ông, lúc này Tô Đường mới bừng tỉnh, cô phát hiện chân mình còn kẹp ở trên eo anh.
Cô càng khẩn trương luống cuống, đầu gối kẹp anh càng chặt, giống như muốn lôi kéo anh chen vào giữa hai chân mình.
“A! Thật xin lỗi! ”
Cô cắn môi dưới, vừa xin lỗi vừa vội vàng thoát khỏi cặp đùi anh, di chuyển chân, tách sang hai bên.
Tầm mắt người đàn ông như có như không quét một vòng trên mặt cô, rồi từ từ rũ xuống, nhìn về phía dưới của hai người.
Chiếc quần lót màu trắng trơn bị côn thịt của anh ép thành một cái hõm sâu, xung quanh là vòng thịt non đầy đặn, bao chặt lấy đỉnh quy đầu, chặt chẽ đến mức không lộ chút khe hở nào.
Tô Đường đỏ mặt, không dám nhìn dáng vẻ giờ phút này của mình, chỉ biết nắm chặt bàn tay chống trên mặt đất, tim đập thình thịch.
“Em đứng lên một chút.” Chu Sở Thần lẳng lặng nhìn chằm chằm vị trí đó trong giây lát, sau đó nhướng mí mắt lên, khàn giọng chậm rãi nói.
“À.”
Tô Đường cũng không biết tình huống hiện tại nên làm cách nào mới vẹn cả đôi đường, chỉ có thể nghe lời anh theo bản năng.
Chu Sở Thần bảo cô đứng lên, cô vụng về chống đỡ mặt sàn, chống chân muốn ngồi dậy, nhưng động tác này ngược lại chính là dâng khe huyệt hút lấy quy đầu, thoáng chốc cô lại kẹp anh càng sâu.
Người đàn ông nhíu chặt lông mày, máu trong lồng ngực cuồn cuộn sôi trào.
Anh cắn răng, một tay nâng thắt lưng Tô Đường lên, tay còn lại chống trên lan can dùng sức đẩy về phía sau, cuối cùng cũng có thể chống người rời khỏi thân thể cô.
Bởi vì thay đổi vị trí mà quy đầu cũng chống lại thịt non giữa khe huyệt, đâm chếch lên trên.
Cảm giác tê dại đột ngột khiến bụng dưới của Tô Đường chua xót, như thể có thứ gì đó đang trướng lên trong bụng, nặng nề muốn thoát ra ngoài.
Thân thể cô cứng đờ, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Nhưng mà thứ tiết ra hoàn toàn không chịu sự kiểm soát của lí trí, ngay sau đó, một ít bọt nước dính ướt trào ra từ trong khe huyệt, theo sau là một luồng nhiệt ẩm ướt từ giữa hai chân cô.
Chu Sở Thần cũng dừng động tác, bàn tay vịn trên thắt lưng cô đột nhiên siết chặt, đồng tử phản chiếu sóng nước lấp lánh, không rõ sáng tối.
Anh rõ ràng cũng biết cô đã ướt.
Ý thức được điều này, Tô Đường ngưng thở, không dám ngẩng đầu lên.
Thật đáng xấu hổ, cô chưa bao giờ như vậy cả.
Đây là lần đầu tiên Tô Đường phát hiện thân thể mình lại mẫn cảm như vậy, trước kia cô và Chu Hạo Cường ở bên nhau, cho dù là tư thế thân mật hơn thế, cô cũng chưa từng ra nhiều nước như vậy.
Sao lại có thể xảy ra trước mặt Chu Sở Thần? Sao đã ướt thành ra như vậy? Anh cả có nghĩ rằng cô quá dâm đãng hay không?
Tô Đường càng nghĩ càng ảo não, cô vùi đầu, hận không thể tìm một khe hở chui vào.
“Đừng căng thẳng, để anh rút ra trước.”
Người đàn ông nhìn chằm chằm vành tai đỏ bừng của cô, chậm rãi lên tiếng như chưa hề có việc gì xảy ra, chỉ là sâu trong đôi mắt đen nhánh kia mang vài tia khắc chế khó có thể phát hiện.
Thấy cô cứng nhắc khẽ gật đầu, Chu Sở Thần siết chặt thắt lưng rút côn thịt ra.
Đầu nấm khổng lồ từ từ lui về phía sau từ trong khối thịt mềm, sau khi cương cứng đỉnh quy đầu càng thêm phình to, chạm vào vách thịt mềm mại của cô.
Khoái cảm xa lạ xộc lên từ thắt lưng, Tô Đường cắn chặt môi dưới không dám phát ra tiếng động, cô muốn lờ đi cảm giác kỳ quái này, dời mắt nhìn chằm chằm bàn tay đang đặt trên eo cô.
Tay Chu Sở Thần rất lớn, năm ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, mu bàn tay bởi vì dùng sức mà gồng cứng, nhô ra vài đường gân xanh chỉ có ở đàn ông trưởng thành.
Không biết vì sao, nhìn thấy tay anh, Tô Đường càng cảm thấy khó thở.
Hai chân chống trên mặt đất bắt đầu không khống chế được run rẩy, giống như dây đàn căng đến cực hạn, sắp bị ngoại lực kéo đứt.
Trái tim Tô Đường đập thình thịch,cô cong ngón chân lại, bám chặt trên mặt sàn, sợ mình lại trượt xuống.
Nhưng vào lúc này, trong lòng cô nhẹ nhõm hẳn, cuối cùng cũng thoát khỏi cảm giác áp bách mãnh liệt. Cô còn chưa kịp vui mừng, đầu nấm vừa mới rút ra khỏi khe huyệt đột nhiên giật nảy, nặng nề đập lên âm hạch nhô lên của cô.
“Ôiii…”
Nơi đó gần như không có người chạm qua, Tô Đường cũng không biết nơi đó sẽ mẫn cảm như vậy, trong nháy mắt bị đụng phải, đầu óc cô trống rỗng, thân thể giống như bị điện giật, run rẩy kịch liệt.
Cô khẽ rên rỉ, một thứ gì đó lao ra khỏi cơ thể và đập vào quần lót của cô…

[Chương7]
Lát sau, lông mi Tô Đường run rẩy, trong khoảnh khắc ngước mắt lên, cô nhìn thấy người đàn ông ngay trong tầm mắt.
Đôi mắt anh u ám thăm thẳm giống như bầu trời không sao, tối tăm đến mức có thể đâm thấu linh hồn con người.
Bàn tay ấm áp của anh chặt chẽ ôm thắt lưng cô, ngón tay cứng rắn bao lấy da thịt, thậm chí còn khiến cô có loại ảo giác bị anh nắm được xương cốt.
Tô Đường như bị bỏng trong giây lát, cô chống sàn nhà vừa vụng về vừa chật vật đứng lên từ trong tay Chu Sở Thần.
“… Em… Em phải đi xuống… Anh cả cũng đi đi… Chúc anh ngủ ngon. ”
Cô cúi đầu không dám nhìn anh, bỏ lại một câu rồi chạy vào khoang thuyền, bóng lưng hoảng sợ, giống như đang chạy trốn.
Chu Sở Thần không nói gì, cũng không có bất kỳ ngăn cản nào, anh quay đầu nhìn về phía cửa khoang thuyền trống rỗng, dễ dàng nghe được động tĩnh nhảy nhót của cô gái khi xuống lầu, cho đến khi tiếng bước chân biến mất, mới từ từ dời mắt đi.
Anh nhét tay vào trong túi quần, thân thể cao lớn đứng sừng sững trong đêm tịch mịch lạnh lẽo, tầm mắt dừng trên mặt biển đen kịt xa xăm.
Gió biển ban đêm lạnh lẽo ẩm ướt vẫn không thể xua tan hơi nóng trong cơ thể anh.
Người đàn ông rũ mắt nhìn xuống đũng quần đang sưng phồng của mình, những dấu vết ướt sẫm màu trên chỗ phình to vẫn còn hiện rõ.
Anh chợt cười nhẹ.
Kìm nén dục vọng lâu như vậy, một khi bị đánh thức, phản ứng cũng mãnh liệt vô cùng.
Mà đêm nay vừa khéo cô vđụng phải cánh cửa dục vọng của anh, vết thương xé ra làm sao có thể dễ dàng phục hồi như cũ?
Chu Sở Thần hít một hơi thật sâu, anh quay người bước đi hai bước, rồi đột nhiên dừng lại.
Trên boong tàu màu đen trước mặt, lấp ló một vật màu đỏ nho nhỏ.
Anh nhìn chằm chằm vệt đỏ, khẽ nhướng lông mày, khom lưng nhặt nó lên.
Một trái tim yêu thương màu đỏ vô cùng đáng yêu, bị kẹp giữa các ngón tay cứng rắn của người đàn ông, trông cực kỳ đối nghịch.
Trên con tàu này, chỉ có một người mới có thể làm nên kiệt tác như vậy.
Chu Sở Thần nhìn chằm chằm đồ chơi nhỏ kia, ánh mắt trở nên dịu dàng.
Anh nhếch khóe môi, khép hờ năm ngón tay bao lấy trái tim yêu thương kia, sau đó chậm rãi đi vào khoang thuyền.

Tô Đường vọt chạy một đường xuống boong tàu, dáng vẻ bối rối khẩn trương, giống như có dã thú đang đuổi theo sau cô.
Cho đến khi hoàn toàn thoát khỏi khí thế áp bức của người đàn ông, cô mới dựa vào tường ôm ngực thở dốc.
Vừa rồi thật sự quá mất mặt…
Cô gõ mạnh đầu mình hai cái, sau khi bối rối mơ hồ cảm giác phía dưới có gì đó không đúng, thừa dịp không có ai Tô Đường vén váy lên nhìn vào giữa hai chân.
Cô phát hiện quần lót của mình bị đẩy vào trong khe huyệt, giữa quần lót lõm xuống một cái hố sâu màu trắng, hố tròn lớn đến dọa người, hình dạng của vòng tròn phía dưới và phần trên rộng rất rõ ràng là dáng vẻ đầu nấm của Chu Sở Thần.
Mẹ kiếp! Lớn như vậy à!
Trách không được vừa rồi vẫn cảm thấy căng trướng vô cùng!
Tô Đường đỏ mặt căng thẳng kéo quần lót bị lõm ra, lại kéo váy xuống, hai tay lạnh lẽo xoa mặt, xác định cơ thể không còn nóng mới mở cửa phòng ngủ bước vào.
Mảnh vụn thủy tinh vẫn còn vương vãi trên mặt sàn, thứ nước đen ngòm đã nhuộm tấm thảm trắng xám thành một mớ hổn độn, phía trên còn có mấy mảnh giấy màu vàng đen, trông thật bẩn thỉu và xấu hổ.

Want your business to be the top-listed Beauty Salon in An Nhon?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Category

Address


Bình Đinh
An Nhon
276