Rosie Monday

Rosie Monday

Share

Luôn sẵn sàng năng lượng bình an

Photos from Rosie Monday's post 22/06/2026

“Đóng khả năng đón nhận” được diễn ra như thế nào trong cơ thể?

Đầu năm nay, mình được xem tử vi:
“Ủa Cung Tài Bạch của chị là Thiên Phủ - kho tiền của trời. Đáng lẽ chị phải có nhiều tiền lắm chứ?”
I don’t know!

Mình đã đi tìm câu trả lời cho sự mâu thuẫn đó qua đủ mọi cách, cho đến khi chạm vào khái niệm "cơ thể" - chìa khoá để mở kho tiền.

Để hiểu những khái niệm tâm linh hay huyền học, đôi khi không thể hiểu bằng kiến thức và lý trí mà cần đi qua trải nghiệm và cảm nhận cơ thể.
Nhìn lại toàn bộ hành trình sống của mình, mình nhận thấy cuộc sống của mình chưa bao giờ thiếu “đủ đầy”.
Mình luôn gặp quý nhân khi cần được hỗ trợ.
Những giai đoạn khó khăn nhất, mức sống của mình vẫn không rơi xuống quá thấp.
Mối quan hệ cá nhân và khách hàng đều là những người chất lượng.
Mọi thứ đều xuất hiện tự nhiên chứ không đến từ nổ lực tìm kiếm.

Chúng ta thường hiểu về tiền bằng lý trí, nhưng lại cảm nhận về sự dư dả bằng chính hệ thần kinh của mình.
Mình nhận ra, "kho tiền" vốn dĩ chưa bao giờ bị phong ấn. Chỉ là cơ thể mình đã vô tình học cách vận hành ngược lại: Dòng chảy đi ra luôn mạnh hơn dòng chảy đi vào.
• Mình giỏi cho đi, nhưng ngại nhận lại.
• Mình overgive (cho quá mức) nhưng lại undercharge (định giá thấp chính mình).
• Mình sợ hãi khi phải đón nhận sự hỗ trợ, và thấy tội lỗi khi nhận về những giá trị xứng đáng.
• Mình bất an khi giữ tiền

Tại sao cơ thể lại làm thế?
Vì nó đang cố gắng bảo vệ bạn. Trong tiềm thức, cơ thể từng được lập trình rằng: "Nhận vào là phải trả giá", "Nhận vào là sẽ bị lấy đi", hoặc "Nhận vào là không an toàn", “Mình không được phép giữ.”

Abundance không phải là thứ ta "cố gắng" để có thêm. Đó là trạng thái vốn có.

Hãy nhìn một em bé. Em bé là một kênh dẫn thuần khiết của sự trù phú: nhận - giữ - tận hưởng mà không chút sợ hãi.
Chúng ta đã từng như thế, trước khi những tổn thương khiến cơ thể học cách "đóng lại" để tồn tại.

Vậy nên, câu hỏi không còn là: "Làm sao để kiếm nhiều tiền hơn?"
Mà là: "Cơ thể mình đã đủ an toàn để nhận và giữ những gì mình xứng đáng chưa?"

"Unlock Abundance" không phải là chương trình dạy bạn làm giàu. Đây là hành trình gỡ bỏ những lớp "phong ấn" bên trong giúp bạn quay trở về trạng thái ABUNDANCE nguyên bản.
Để bạn không chỉ là một kênh dẫn mở, mà còn là một bến đỗ vững chãi: Nhận được, giữ được, và tự do trong chính sự dư dả của mình.

Nếu bạn thấy mình luôn nỗ lực rất nhiều nhưng mọi thứ đến rồi lại đi, có lẽ đã đến lúc bạn Unlock Abundance.
💌 Nhắn tin cho Rosie Monday nếu bạn đã sẵn sàng gỡ bỏ phong ấn này.

21/06/2026

HIDDEN RISK IN MONEY
TIỀN = ANH CHỊ = (VÔ) TRÁCH NHIỆM = ĐƠN ĐỘC = BẤT CÔNG = ĐÓNG KHẢ NĂNG ĐÓN NHẬN

Câu chuyện của Mai.

Một trong những vòng lặp khiến Mai kiệt sức nhất trong nhiều năm qua là cảm giác: mình phải tự lo cho tất cả mọi thứ.
Tiền nhà.
Chi phí sinh hoạt.
Công việc.
Gia đình.
Khó khăn.
Khủng hoảng.
Bất kể chuyện gì xảy ra, phản ứng đầu tiên của mình luôn là:
"Mình phải tự xoay sở."
"Mình không thể trông chờ vào ai."
"Mình phải tự giải quyết."

Chủ nhà hiện tại của Mai hàng tháng dùng tiền cho thuê căn Mai đang ở để đóng tiền thuê nhà cho con gái.
Mỗi lần thanh toán tiền nhà, trong đầu Mai thường xuất hiện một suy nghĩ:
"Sướng quá! Lớn rồi mà vẫn còn được mẹ lo."
Thú thật là mình có chút ghen tị với con gái cô.
Nhưng dạo gần đây, Mai bắt đầu quan sát những tiếng nói bên trong nhiều hơn môĩ khi đến kì thanh toán.
Thay vì chỉ dừng lại ở sự ghen tị, mình tự hỏi:
"Sự mệt mỏi trong vòng lặp chi phí sinh hoạt này đang muốn mình nhìn thấy điều gì bên trong?"
Bởi vì bất cứ điều gì mang tính vòng lặp đều thường chứa đựng một thông điệp nào đó.
Và vòng lặp liên quan đến chi phí sinh hoạt, gánh nặng tài chính và cảm giác phải tự lo cho bản thân đã lặp lại rất nhiều lần trong cuộc đời Mai.

Khi bắt đầu đặt câu hỏi, một ký ức xuất hiện.
Mai 6 tuổi. Học tiểu học bán trú cách nhà khoảng 5km.
Là em út trong gia đình có một Chị và hai Anh.
Ký ức dẫn mình trở về những ngày ba đi làm xa, không ai đón đi học về.
Có những ngày, con bé cố chấp đứng trước cổng trường rất lâu dù nó biết có lẽ sẽ không ai đến.
Nhưng vẫn đứng đợi.
Đợi đến khi sân trường không còn ai, trời bắt đầu tối.
Rồi mới lặng lẽ mang chiếc cặp nặng trĩu trên vai và lủi thủi đi bộ về nhà một mình.

Có lẽ ở đâu đó bên trong, nó vẫn luôn hy vọng:
"Biết đâu hôm nay sẽ có ai đến đón mình."
Vì đi bộ rất mệt. Rất sợ. Rất buồn.
Nhưng nó không dám đòi hỏi Anh Chị đón mình, nó cũng không biết liệu mình có quyền được đòi hỏi hay không, có được phép nhận sự quan tâm, yêu thương và chăm sóc từ người khác ngoài ba không?
Đó là lúc một cơ chế vô thức bắt đầu hình thành:
Được yêu thương.
Được hỗ trợ.
Được người khác có trách nhiệm với mình.
Là một điều rất xa lạ.

Theo các nghiên cứu về gắn bó (attachment theory), những trải nghiệm lặp đi lặp lại trong thời thơ ấu sẽ hình thành nên "working model" - mô hình vô thức về việc mình là ai trong các mối quan hệ và mình có xứng đáng được chăm sóc hay không.
Cơ thể không chỉ ghi nhớ những gì đã xảy ra, nó ghi nhớ cảm giác khi phải trải qua những điều đó một mình.
Khi nhìn thấy hình ảnh con bé nhỏ xíu lủi thủi đi bộ về nhà, mình chỉ thấy thương.
Rất thương.
Mình nhận ra điều Mai bé nhỏ cần không phải là lời xin lỗi, cũng không phải những câu như:
"Có chị ở đây."
"Từ nay chị sẽ bảo vệ em."

Điều con bé cần chỉ đơn giản là có ai đó nhìn thấy nỗi đau của nó và nói:
"Sao mà thương quá!"
Ngay sau chữ "thương" đó, nó khóc oà lên, mình khóc oà lên, rất lâu mới có thể nín.
Sau rất nhiều năm.
Sau rất nhiều lần lủi thủi đi về một mình.
Sau rất nhiều lần buồn, sợ, chờ đợi, hy vọng và thất vọng.
Cuối cùng cũng có người nhìn thấy nỗi đau của nó.
Rằng:
Nhà thì đầy người, nhưng tại sao không ai mảy may lo lắng cho nó?

Có lẽ điều khiến mình đau nhất khi nhìn lại ký ức này không phải là việc phải đi bộ về nhà.
Mà là cảm giác bất công.
Tại sao một đứa trẻ nhỏ như vậy lại phải tự xoay sở mọi thứ một mình?
Tại sao nó phải hiểu chuyện?
Phải tự lập?
Phải tự chăm sóc chính mình?
Trong khi xung quanh nó vẫn có rất nhiều người lớn.

Có lẽ từ rất sớm, Mai bé nhỏ đã học được rằng:
"Mình không phải là trách nhiệm của ai cả."
"Mình không thể trông chờ vào ai."
"Nếu mình cần điều gì, mình phải tự làm."
"Nếu mình yếu đuối, cũng sẽ không có ai đến."

Điều đau lòng là khi lớn lên, chính con bé ấy lại trở thành người luôn có trách nhiệm chăm sóc, lo lắng và hy sinh cho những thành viên trong gia đình.
Điều mà nó chưa từng được nhận vô điều kiện lại trở thành điều nó mặc định mình phải cho đi. Nếu từ chối sẽ bị chì chiết rất nặng nề.

Và sâu bên trong, vẫn có một phần rất tổn thương đang hỏi:
"Tại sao mình phải có trách nhiệm với tất cả mọi người, trong khi chưa từng có ai cảm thấy mình là trách nhiệm của họ?"

Đây là lúc Hidden Risk xuất hiện.
Bởi vì trong vô thức, con bé đó không biết mình có thể được nhận điều gì.
Từ những bữa ăn phải nhìn nét mặt người nấu.
Từ việc phải tự lập quá sớm.
Từ việc ít khi nhận được sự hỗ trợ vô điều kiện.
Từ việc nhận được tình yêu thương của ba đồng nghĩa với việc phải đối mặt với sự đố kỵ của những thành viên khác.
Tất cả dần hình thành một niềm tin:
"Mình không nên nhận quá nhiều."
"Mình không nên làm phiền người khác."
"Mình phải tự lo cho bản thân."
"Mình phải cho đi trước."
"Mình phải làm thật nhiều mới xứng đáng được nhận."

Và điều này ảnh hưởng trực tiếp đến tiền.

Nó khiến mình:
• Luôn làm rất nhiều
• Luôn đặt nhu cầu của người khác lên trên bản thân
• Dễ hy sinh những quyền lợi cơ bản của mình
• Cảm thấy áy náy khi được giúp đỡ
• Khó nhận tiền, nhận sự hỗ trợ hoặc nhận yêu thương một cách thoải mái
• Cảm thấy nặng nề khi nhận lại, dù đó hoàn toàn là giá trị và công sức của mình

Bởi vì kiếm tiền là một chuyện.
Nhưng cho phép bản thân được hỗ trợ, được nhận và được chăm sóc lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Và điều này ảnh hưởng trực tiếp đến thu nhập của chúng ta.
Bởi vì ở tầng sâu hơn, thu nhập chính là khả năng đón nhận.
Nếu cơ thể không cảm thấy an toàn khi nhận, nó sẽ vô thức kháng cự lại tiền, sự hỗ trợ và cả những cơ hội tốt đẹp đến với mình.
THU NHẬP = NHẬN.
Đó là ngôn ngữ của hệ thần kinh.

Đó là điều mình gọi là Hidden Risk in Money.
Đôi khi điều cần chữa lành không phải là khả năng kiếm tiền.
Mà là niềm tin sâu bên trong rằng:
"Mình cũng xứng đáng được chăm sóc."
"Mình cũng có quyền được nhận giá trị tương xứng."
"Mình không cần phải làm mọi thứ một mình."

Nếu bạn đọc đến đây và nhận ra mình luôn là người cho đi, luôn là người mạnh mẽ, luôn là người chăm sóc người khác nhưng lại cảm thấy khó khăn khi nhận sự hỗ trợ, thì có thể câu chuyện của bạn không bắt đầu từ tiền.
Mà bắt đầu từ những trải nghiệm rất sớm về việc bạn có được yêu thương và chăm sóc hay không.

Nếu bạn muốn nhìn rõ những Hidden Risk đang vận hành phía sau câu chuyện tiền bạc của mình, bạn có thể nhắn cho Rosie Monday.
Mai sẽ cùng bạn truy vết những pattern đang lặp lại, kết nối với cơ thể và tìm ra những nút thắt vô thức đang ảnh hưởng đến khả năng tạo ra, giữ lại và đón nhận sự sung túc trong cuộc sống.

20/06/2026

UNLOCK ABUNDANCE
Thương gửi đến bạn, người đang loay hoay với tiền bạc.

Khi hoàn thành brochure UNLOCK ABUNDANCE, Mai có rất nhiều cảm xúc đan xen.
Tự nhiên mọi ký ức lại tua về.
Đó là một quãng đường rất dài, rất dài với biết bao thăng trầm, buồn tủi để có thể hoàn thành được chương trình này.

Thú thật, trước đây Mai không thích làm một chương trình đồng hành theo lịch cố định.
Một phần vì Mai luôn mong các bạn có đủ thời gian để tự thực hành những kiến thức về thông minh cảm xúc, chánh niệm và chữa lành mà Rosie Monday chia sẻ, để từng bước xây dựng nội lực cho bản thân, từng bước "cai nghiện" sự phụ thuộc cảm xúc.
Nhưng phần lớn những bạn tìm đến Rosie Monday trong thời gian qua đều đang mang những tổn thương liên quan đến tình cảm.

Còn với tiền bạc thì khác.
——————
Khi hoàn thành brochure này, Mai cảm thấy mình đã sẵn sàng cho một hành trình đồng hành chuyên sâu hơn.
Bởi những tổn thương liên quan đến tài chính thường cắm rễ sâu hơn, phức tạp hơn và âm thầm chi phối cuộc sống của chúng ta nhiều hơn những gì ta nghĩ.

Khi viết những dòng này, Mai không ngồi ở vị trí của một người bán dịch vụ.
Mai viết với tư cách của một người đã đi qua rất nhiều vòng lặp tài chính, từ phổ biến đến hi hữu.
Và nếu có một điều Mai muốn khẳng định với bạn, thì đó là:
Nếu không xử lý nguyên nhân gốc rễ, sẽ chẳng có bức tranh tài chính đẹp đẽ nào thực sự được hoàn thành, dù bạn rất chăm chỉ, rất cầu tiến và rất nỗ lực.

——————
Vào giai đoạn mới lớn, Mai loay hoay đi tìm công việc phù hợp với mình, lúc đó không biết mình muốn gì, thích gì.
Mai chọn những công việc đang trendy.
Mai học giỏi, làm nghiệp vụ tốt.
Nhưng thu nhập lại không bằng những người cùng ngành.
Lúc đó Mai nghĩ:
"Chắc mình chưa đủ giỏi."
"Chắc phải giảm giá, khuyến mãi để thu hút khách."

Sau một thời gian làm tự do không ổn, nợ nần bắt đầu xuất hiện.
Mai nghĩ:
"Chắc mình không hợp làm chủ."
Vậy là Mai đi làm công ty mà không hề ái ngại cái tôi của mình.

Đến giai đoạn làm sales bất động sản, đồng nghiệp làm cách nào thì Mai làm cách đó.
Thậm chí chung team, ăn chia với những người bán hàng tốt, biết đâu mình được "ké lộc".
Nhưng kỳ lạ là deal nào có Mai tham gia thì deal đó gãy.
Nhiều lần khách đã ký cọc rồi nhưng vẫn huỷ vào phút cuối.
Mai lại nghĩ:
"Chắc mình không có duyên với công việc này."

Dần dần, sau rất nhiều lần như vậy, Mai chấp nhận một niềm tin:
Mình không giỏi kiếm tiền.
Mình không đủ giỏi.

Sau giai đoạn self healing năm 2020, Mai gặp ex.
Có gần hai năm ở nhà "an phận" làm nội trợ, buôn bán linh tinh trong khu dân cư.
Thu nhập ổn định, trộm vía cũng rất đắt hàng. Lúc đó Mai lại đặt câu hỏi:
"Ủa, mình giỏi mà ta."
"Mình vẫn kiếm tiền được đó chứ."
Nhưng rồi một thời gian sau lượng khách giảm dần. Mai ngừng bán.
Quay lại cuộc sống nội trợ, chăm sóc gia đình và được chu cấp mọi thứ. Chill lắm.

Chính ex là người thúc đẩy Mai quay lại con đường làm chủ.
Anh từng nói:
"Anh không muốn em ở nhà làm nội trợ toàn thời gian. Anh muốn em có công việc của riêng mình. Nhưng ở tuổi này rồi thì phải làm chủ, không đi làm cho người khác nữa."

Thế là Rosie Monday ra đời.
Lúc đó Mai rất yên tâm bởi bên cạnh mình là một người làm tài chính, đầu tư.
Anh từng nói:
"Anh không cần em phụ giúp tài chính gia đình. Việc đó là của anh. Em chỉ cần làm điều em yêu thích. Kinh doanh có lời thì em giữ."
Nghe đã ha. Sợ gì nữa. Dream life là đây!
Với lịch sử tài chính của mình, Mai đâu dám tự tin mở một không gian lớn như Rosie Monday nếu không có người chống lưng vững chắc phía sau.
Lúc đó mình nghĩ:
Lần này chắc không sao đâu. Chắc okela, kinh nghiệm mình cũng nhiều. Có gì thì còn có ổng.

Nhưng rồi công việc kinh doanh của anh gặp nhiều khó khăn. Chỗ dựa tài chính của Mai biến mất.
Rosie Monday vừa xây dựng xong. Tiền cũng vừa cạn.
Và hành trình vận hành bắt đầu với gần như 0 đồng trong túi.
Sau ba năm vận hành, Mai hoàn toàn tin vào năng lực của bản thân.
Mai biết kinh doanh.
Mai giỏi ở nhiều lĩnh vực.
Mai chịu khó học hỏi.
Mai giao tiếp tốt.
Mai bình tĩnh xử lý các khủng hoảng.
Mai chịu thiệp để hợp tác công việc với người khác.
Mai làm việc cật lực.
Vậy thì...
Tiền đâu?

Nếu đúng theo những công thức kiếm tiền mà chúng ta vẫn thường nghe?

Nếu Rosie Monday chỉ được cái đẹp mà không đến từ năng lực chuyên môn của Mai, thì làm sao rất nhiều khách hàng đã tìm tới?
Làm sao mà mình trụ được suốt 3 năm?

Mình biết mình có năng lực.
Mình biết những giá trị mình tạo ra là thật.
Nhưng bằng một cách nào đó, mọi thứ vẫn luôn như bị chặn lại ở đâu đó. Tiền đến, cơ hội đến nhưng cũng trượt qua rất nhanh.
Một cảm giác bất lực rất khó diễn tả.
Như thể mình luôn nhìn thấy cánh cửa ở phía trước nhưng không thể bước qua.
Và điều khó chịu nhất là mình không biết thứ gì đang ngăn cản mình.

——————
Rất nhiều bạn tìm đến Rosie Monday cũng đang ở trong những vòng lặp tài chính tương tự.
Điểm chung thường là:
"Đợi em thu xếp tài chính xong rồi em sẽ xử lý vấn đề tinh thần."
Nhưng với kinh nghiệm của một người vừa đi qua khủng hoảng, Mai có thể nói thật:
"Đợi em thu xếp tài chính xong..."
Khó lắm. Impossible! - Mai khẳng định.
Những bạn từng nói câu này nếu đang đọc bài viết này, hiện tại tình hình tài chính của bạn như thế nào rồi?

Bởi Mai cũng từng như vậy.
Nếu có tiền thì mình sẽ làm...
Nếu có tiền thì đầu óc mình sẽ nhẹ hơn để tập trung làm việc tốt hơn.
Mình sẽ tiết kiệm hơn, cắt giảm chi phí tối đa.
Và nó khiến mình mắc kẹt 1 thời gian rất dài, muốn phát điên, mà tình hình tài chính chẳng hề khá hơn. Dù rất nổ lực làm việc.

——————
Là một healer, Mai tự tin mình có nền tảng kiến thức khá rộng về tâm lý, chữa lành và tâm linh cùng những trải nghiệm đa dạng tổn thương của bản thân thực tế.
Mai không chỉ là 1 người thu nhặt kiến thức. Mai là người thực hành tất cả các loại kiến thức cho chính mình.
Nhưng tiền giống như một căn bệnh mãn tính.
Vì chính mình đang mắc kẹt nên Mai luôn chủ động tìm mọi cách để hiểu và chuyển hóa nó.

Và rồi trên hành trình đó, Mai nhận ra:
À, thì ra những ký ức ấy vẫn đang âm thầm điều khiển hành vi tài chính của mình.
Những ký ức mà trước đây Mai chưa từng nghĩ chúng có liên quan.
Một ký ức bị thất hứa có thể khiến bạn không còn tin cơ hội là thứ dành cho mình.
Một tuổi thơ luôn phải tự lo mọi thứ có thể khiến bạn gặp khó khăn khi nhận sự hỗ trợ.
Một đứa trẻ thường xuyên bị phán xét có thể lớn lên thành người luôn phải làm nhiều hơn giá trị mình nhận lại.
(Bạn có thể đọc chuỗi bài Hidden risk in money để hiểu cơ chế tổn thương tài chính)

——————
Chia sẻ những điều này để bạn hiểu rằng:
Ngày nào bạn chưa quay về gỡ bỏ những nút thắt vô thức đang được mã hóa trong tiềm thức và cơ thể mình, các vòng lặp vẫn sẽ tiếp tục lặp lại.
Không bằng cách này thì bằng cách khác.
Cho đến khi bạn dần mất niềm tin vào chính mình.
Tin rằng mình nghèo.
Mình kém.
Mình bất lực.
Mình không có khả năng.
Mình tệ.

——————
Vậy tại sao lại là Unlock Abundance?
Trong khi hiện tại Mai cũng không phải là một người giàu có.
Bởi abundance không phải là thứ bạn phải đi tìm.
Nó vốn đã tồn tại.
Cơ hội vẫn luôn xuất hiện.
Nhưng bạn không có khả năng nhìn thấy.
Có nhìn thấy thì không biết cách đón nhận, không dám đón nhận.
Có đón nhận thì không biết cách giữ lại.

Unlock Abundance làm việc với những phần "không thể" bên trong bạn.
Để bạn có thể đón nhận.
Giữ lại.
Và từng bước mở rộng sức chứa của chính mình.

Mai đã mất hơn 30 năm để đi tìm lời giải cho những vòng lặp ấy.
Đánh đổi rất nhiều để có được những hiểu biết ngày hôm nay.
Còn bạn, có thể bắt đầu hành trình đó trong 90 ngày.

Nếu bạn cảm thấy chương trình này thực sự phù hợp nhưng đang gặp trở ngại về tài chính, hãy chia sẻ thẳng thắn với Rosie Monday.
Rosie Monday luôn ưu tiên tìm một giải pháp phù hợp hơn là để một người thực sự sẵn sàng bỏ lỡ cơ hội thay đổi của mình.

Nhắn tin để nhận brochure và tư vấn bạn nhé!

19/06/2026

Rất nhiều bạn quan tâm và ngại rằng làm sao có thể chia sẻ được trước mặt những người lạ? Làm sao có thể thể hiện được cảm xúc với người mà mình không quen?
Nhưng bạn có để ý cả trước người thân quen mình cũng khó có thể nào chia sẻ trọn vẹn và người đó cũng không hiểu được ý của mình sâu sắc?
Tạo tâm thế an toàn cảm xúc là bước đầu tiên khi bắt đầu chương trình. Và ngay từ giây phút khi bước vào không gian, sự bình yên ở nơi đây đã giúp bạn bước đầu muốn mở lòng.

Photos from Rosie Monday's post 18/06/2026

Nhiều người nghĩ rằng kinh doanh và healing là hai con đường song song.

Người làm kinh doanh thường được gắn với sự thực tế, lý tính. Còn healing bị xem là điều gì đó viển vông, chỉ dành cho những người đã có đủ tiền và bắt đầu quan tâm đến đời sống tinh thần.
Ngược lại, nhiều người làm healing lại e ngại tiền bạc sẽ khiến công việc của mình trở nên thực dụng.

🌳Nhưng với mình, kinh doanh lại là một trong những hành trình chữa lành sâu sắc nhất.
Bởi trên hành trình đó, chúng ta nhìn thấy rất rõ bản chất của chính mình. Ta nhìn thấy những nỗi sợ sâu nhất, những tổn thương cũ nhất và những niềm tin vô thức đang chi phối từng quyết định.

Tiền không chỉ là tiền.
Tiền mang tính biểu tượng của sự an toàn, ổn định, giá trị và cảm giác được bảo vệ.
Vì vậy, cách một người kiếm tiền, tiêu tiền, giữ tiền hay mất tiền thường phản ánh thế giới nội tâm của họ.
Tiền là một tấm gương phản chiếu.

Nhiều năm trước, khi nghe đến khái niệm “chữa lành mối quan hệ với tiền”, mình không hiểu.
Tiền là tiền. "Mối quan hệ" là thứ dành cho con người. Tiền thì liên quan gì đến mối quan hệ?

Cho đến khi quan sát chính mình và những người xung quanh, mình mới nhận ra rằng:
Mối quan hệ với tiền thực chất được hình thành từ những trải nghiệm đầu đời về tình yêu thương, sự an toàn, giá trị bản thân và cách chúng ta được đối xử trong gia đình và những người xung quanh.

🪴Những trải nghiệm đó dần tạo nên các niềm tin vô thức về tài chính.
• Có người được bao bọc quá mức từ nhỏ nên thiếu khả năng đối diện với khó khăn. Khi bước vào tài chính, họ luôn tìm con đường ít nỗ lực nhất để có nhiều tiền nhất, lao vào những khoản đầu tư rủi ro hay những lời hứa làm giàu nhanh, rồi cuối cùng phải trả giá đắt. Bể nợ.
• Có người đàn ông lớn lên trong sự thiếu vắng hình bóng người cha. Họ lao đầu vào công việc, không ngừng chinh phục những mục tiêu khó hơn để tìm kiếm giá trị bản thân và sự công nhận mà mình chưa từng nhận được. Dù thành công nhưng không bao giờ cảm thấy đủ, vẫn tiếp tục lao vào rủi ro dẫn đến đột quỵ, gia đình ly tán.
• Có người từ nhỏ chưa từng được ưu tiên nhu cầu của bản thân, luôn phải nhường nhịn. Khi kinh doanh, họ cũng tiếp tục nhận phần thiệt về mình, nhường cơ hội cho người khác và ngại đặt quyền lợi của mình ngang hàng với mọi người.
• Có người chưa từng được ghi nhận, chỉ quen với sự chê trách. Vì vậy khi bán hàng, họ luôn mang tâm thế mắc nợ cả thế giới: cho đi quá nhiều nhưng lại không dám nhận về tương xứng.
• Có người lớn lên trong nỗi ám ảnh về nghèo khó nên vô thức tự đặt cho mình một mức trần thu nhập. Mỗi lần chuẩn bị vượt qua giới hạn đó, họ lại tự sabotaging chính mình bằng những quyết định thiếu sáng suốt, cơ thể quá tải.
• Có người mang vết thương bị bỏ rơi từ tuổi thơ. Khi làm dịch vụ, họ luôn cố gắng nhiều hơn mức cần thiết để giữ khách hàng ở lại. Và khi một khách hàng rời đi, họ lập tức nghi ngờ bản thân, dù đã làm rất tốt.
Và còn rất nhiều câu chuyện khác.

Mỗi người đều mang theo một lịch sử cảm xúc riêng, và lịch sử đó thường xuất hiện rõ ràng nhất khi liên quan đến tiền bạc.

🌳Theo góc nhìn tâm linh, mỗi người sinh ra đều mang trong mình khả năng trù phú. Chúng ta vốn có khả năng đón nhận tình yêu thương, sự chăm sóc, những cơ hội và cả sự đủ đầy về vật chất.
Kinh doanh, ở một khía cạnh nào đó, chính là kênh dẫn để hiện thực hóa khả năng đó.
Xuất thân có thể khác nhau, nhưng khả năng tạo ra giá trị và sự thịnh vượng không thuộc về riêng ai.
Có những người đi lên từ nghèo khó.
Cũng có những người sinh ra trong đủ đầy nhưng lại không biết cách tạo ra sự giàu có cho chính mình.
Điều tạo nên khác biệt không phải chỉ là hoàn cảnh.
Mà là những gì đang vận hành bên trong mỗi ngừơi: suy nghĩ, niềm tin, cảm xúc, trạng thái của hệ thần kinh.

Trong quá trình lớn lên, những niềm tin giới hạn, những tổn thương chưa được nhìn thấy, những nỗi sợ về an toàn, bị từ chối hay không đủ giá trị... dần khiến dòng chảy đó bị tắc nghẽn.
Và đôi khi, điều chúng ta cần chỉnh sửa công việc không phải là các kế hoạch kinh doanh mà là những câu chuyện về bản thân mà chúng ta đã vô thức tin suốt nhiều năm.

Khi những câu chuyện ấy được nhìn thấy và chuyển hóa, tiền không còn là cuộc chiến để sinh tồn.
Nó trở thành một dòng chảy tự nhiên của giá trị, sự tin tưởng và sự trưởng thành bên trong mỗi người.

🪴Nếu bạn đang mắc kẹt về tiền bạc, đã cố gắng rất nhiều cách nhưng vẫn bế tắc, tại Rosie Monday chắc hẳn sẽ có câu trả lời và giải pháp cho bạn!

16/06/2026

HỌC GÌ TỪ NGƯỜI THẤT BẠI?

Mấy bữa trước topic về bạn Liz the Wizard hot trở lại. Nhiều người bàn tán, cả tích cực lẫn tiêu cực.
Mình đọc được một bình luận:
"Tôi sẽ không bao giờ tin và học hỏi một người đã thất bại trên chính những điều họ từng chia sẻ."
Mình đọc xong lại suy nghĩ khá nhiều, hơi nhột :))))

Nếu nhìn ở góc độ nhân hiệu hay kinh doanh, đây đúng là một cú khủng hoảng rất lớn. Bởi vì sự đổ vỡ xảy ra trên chính những kiến thức, kinh nghiệm và niềm tin từng giúp họ thành công.
Nhưng đứng ở góc nhìn healing, mình lại thấy đây là một cơ hội khác.
Một cơ hội để nhìn thấy những phần vô thức mà trước đó chưa từng nhìn thấy.
Một cơ hội để sụp đổ rồi tái cấu trúc.

Cuộc sống của mình những năm vừa qua cũng không khác là mấy.
Tết vừa rồi, qua nhà một người bạn chơi. Trong nhóm có người hỏi:
"Công việc chữa lành sao rồi? Lành chành bành hả?"
Được hỏi nhưng được trả lời dùm luôn. Mình chỉ cười trừ. Có vẻ mọi người cũng “bàn tán”.

Nhưng mình cũng hiểu rằng, với nhiều người, làm công việc chữa lành đồng nghĩa với việc cuộc sống phải bình yên, nhẹ nhàng và ít biến cố.
Nếu còn đau khổ.
Nếu còn thất bại.
Nếu còn đổ vỡ.
Thì chắc là: "tu sai".

Ngày trước mình cũng từng nghĩ, khi đã hiểu bản thân hơn, đã chữa lành được (một phần) tuổi thơ, đã học đủ những kiến thức về tình yêu, về nam nữ, về hạnh phúc tự thân,... thì những lựa chọn tiếp theo của mình sẽ khác.
Mình từng rất tự tin như vậy.
Cho đến khi bước vào mối quan hệ tiếp theo.
Khi gặp ba của Finn và Coffee, đồng thời lúc đó cũng có một người khác ngỏ lời làm quen. Điểm trùng hợp là cùng tên cùng quận. Người này hơn ex gần như mọi mặt: gia cảnh, tuổi tác, ngoại hình, tài chính.
Nếu dùng lý trí để chọn, có lẽ câu trả lời rất rõ ràng.
Nhưng mình lại chọn người còn lại.

Mãi đến sau này mình mới hiểu vì sao.

Thời gian qua, sau khi nghiên cứu sâu hơn về healing nervous system, mình mới trả lời được câu hỏi:
Vì sao mình luôn thu hút một kiểu đàn ông giống nhau?
Vì sao mình lại lựa chọn ex?

Câu trả lời là: hệ thần kinh của mình đã lựa chọn.

Lúc đó mình bị choáng ngợp bởi những điểm tương đồng giữa hai người: Cùng hoàn cảnh sống, cùng những trải nghiệm, cùng những tổn thương, vô số những sự kiện trùng hợp.
Tại thời điểm đó, với 1 người vừa thức tỉnh tâm linh, mình xem chúng là những synchronicities và gọi đó là định mệnh - this way!
Thực ra về mặt soul choice thì đúng là định mệnh thật ^^.

Nhưng nhìn lại, về mặt vật lý, có lẽ đó là sự quen thuộc.

Hệ thần kinh của mình đã sống trong những mô thức tổn thương - chaotic gần 30 năm. Nó nhận ra những tín hiệu chaotic quen thuộc từ đối phương và diễn giải đó là sự thuộc về, dù thực tế điều quen thuộc không phải lúc nào cũng là điều lành mạnh.

Mình từng nghĩ người phù hợp sẽ khiến mình rung động mạnh.
Sau này mình mới hiểu, nhiều khi thứ khiến mình rung động nhất lại chính là những tổn thương quen thuộc nhất.
Giống như một chú chó con đi tìm hơi mẹ quen thuộc giữa hàng trăm mùi hương khác.

Đó là lý do vì sao rất nhiều người hiểu rất nhiều, biết rất nhiều nhưng vẫn lặp lại những vòng lặp cũ.
Không phải vì họ thiếu kiến thức.
Mà vì phần vô thức luôn mạnh hơn phần lý trí.

Bạn có thể biết một người không phù hợp.
Bạn có thể biết một quyết định là rủi ro.
Bạn có thể biết một mô thức đang làm mình tổn thương.
Nhưng nếu hệ thần kinh vẫn xem điều đó là "quen thuộc", bạn vẫn sẽ bị kéo về phía nó.

Và đó cũng là lý do những mối quan hệ được xây dựng trên trauma bond thường rất khó có happy ending.
Không phải vì ai xấu, ai sai.
Không phải vì ai không yêu đủ nhiều.
Mà vì cả hai đang gặp nhau từ phần tổn thương thay vì phần trưởng thành của mình.
Mỗi người vô thức tìm kiếm ở đối phương những gì mình đã thiếu hụt từ rất lâu.
Mỗi người phản ứng với hiện tại bằng những vết thương của quá khứ.
Người này kích hoạt tổn thương của người kia.
Người kia lại kích hoạt tổn thương của người này.
Và cứ như vậy, cả hai liên tục phản chiếu những phần chưa lành của nhau.
Cho đến khi một hoặc cả hai đủ nhận thức để dừng lại, chịu trách nhiệm với phần tổn thương của chính mình và bắt đầu chữa lành nó.
Bởi cuối cùng, không ai có thể chữa lành thay ai cả.

Với mình, đây cũng là điều mình nhìn thấy ở những câu chuyện như của Liz.
Không phải người đó thất bại vì thiếu hiểu biết.
Ngược lại, có thể họ hiểu rất nhiều.
Nhưng có những bài học chỉ xuất hiện khi cuộc đời đẩy chúng ta vào đúng hoàn cảnh để đối diện với phần tổn thương sâu nhất của mình.
Vì vậy, nếu hỏi mình có học từ những người từng thất bại không?
Câu trả lời là có.

Mình học từ người thành công cách tạo ra kết quả.
Nhưng mình học từ người thất bại cách nhận diện những điểm mù trong nhận thức.

Bởi đôi khi điều ngăn cản chúng ta sống bình yên, yêu thương đúng cách hay đón nhận sự thịnh vượng không nằm ở việc chúng ta biết bao nhiêu.
Mà nằm ở những tổn thương đang âm thầm điều khiển cuộc đời từ phía sau.

Với mình, những gì đã xảy ra không phải là thất bại.
Đó là một cuộc đại cấu trúc.
Bởi nếu không đi qua những biến cố đó, có lẽ mình sẽ không bao giờ nhìn thấy những vòng lặp vô thức đang ngấm ngầm chi phối mọi lựa chọn của mình.
Và cũng không thể bước gần hơn đến những điều bình yên thật sự.

P/s: chọn tấm hình trước khi có Rosie Monday 2 năm. Nhìn có vẻ nhuận sắc, fancy. Lúc này khá sung túc nhưng mình đang chuẩn bị tái trầm cảm mà không biết.

Photos from Rosie Monday's post 12/06/2026

KUNDALINI YOGA
- Phần 4 -
GIẢI MÃ KHÁI NIỆM TÂM LINH KUNDALINI
(Bài viết dựa trên nghiên cứu và trải nghiệm cá nhân)

Trước khi đi vào chủ đề chính, đây cũng là một trong những nguyên tắc giúp mình thực hành tâm linh mà không bị "bay" quá xa khỏi thực tế.
Khi tiếp cận bất kỳ phương pháp nào, mình thường tìm hiểu ba lớp:
• Nguồn gốc của khái niệm đó là gì?
• Cơ chế hoạt động được giải thích ra sao?
• Trải nghiệm thực tế của bản thân phản ánh điều gì?
Việc kết nối ba yếu tố này giúp mình luôn có điểm tựa để quan sát và kiểm chứng thay vì chỉ tin hoặc phủ nhận một điều gì đó.
Đơn giản giống như khi mua một sản phẩm skincare. Mình không dùng chỉ vì người khác nói tốt, mà sẽ tìm hiểu thành phần, cơ chế hoạt động, tình trạng da hiện tại rồi mới quyết định có phù hợp với mình hay không.
Với Kundalini cũng vậy.

🌀KUNDALINI BẮT NGUỒN TỪ ĐÂU?
Trước khi viết bài này, mình thử đặt mình vào vị trí của một người sống ở Ấn Độ cổ đại cách đây vài nghìn năm.
Đó là thời kỳ mà con người sống gần gũi với thiên nhiên hơn rất nhiều so với hiện tại.
Những dòng sông lớn nuôi sống nền văn minh.
Các hiện tượng tự nhiên được quan sát mỗi ngày để con người sinh tồn, gieo trồng.
Tâm linh và triết học phát triển mạnh.
Ngôn ngữ được sử dụng chủ yếu để mô tả trải nghiệm và thế giới quan của con người thời bấy giờ.
Đương nhiên, họ chưa có những khái niệm như hệ thần kinh trung ương, chất dẫn truyền thần kinh, điện sinh học hay sóng não.
Vì vậy, những gì họ cảm nhận được sẽ được diễn tả bằng ngôn ngữ biểu tượng.
Khái niệm Kundalini xuất phát từ truyền thống tâm linh Ấn Độ cổ đại.
Từ Sanskrit "Kundalini" thường được hiểu là:
"Thứ đang cuộn lại" hoặc "Năng lượng cuộn tròn"
Về sau, trạng thái này được mô tả bằng hình tượng một con rắn đang cuộn ở gốc cột sống.

Tại sao lại là rắn?
Trong văn hóa Ấn Độ cổ, rắn không đơn thuần chỉ là một loài vật.
Nó thường tượng trưng cho:
• Sức sống
• Bản năng sinh tồn
• Khả năng tái sinh
• Sự bảo vệ
• Tri thức huyền nhiệm
• Sức mạnh tự nhiên
• Ham muốn và năng lượng nguyên thủy
Không chỉ ở Ấn Độ, nhiều nền văn minh cổ đại khác như Ai Cập hay Hy Lạp cũng sử dụng hình tượng rắn như một biểu tượng tâm linh quan trọng.

Nếu nhìn dưới góc độ nhân học, ngôn ngữ luôn phản ánh trình độ nhận thức của từng thời đại.
Ngày nay chúng ta có thể nói:
"Giống như có điện chạy khắp người."
Nhưng người cổ đại không có hệ quy chiếu đó.
Thay vào đó họ nói:
"Có một con rắn đang ngủ ở gốc cột sống."
Và khi trạng thái đó được đánh thức:
"Con rắn bắt đầu chuyển động dọc theo cột sống."
Đó là ngôn ngữ biểu tượng.
Giống như ngày nay chúng ta vẫn nói:
"Có tảng đá trong lòng."
"Đau như kiến cắn."
"Nóng như lửa đốt."
"Tê như có con gì bò dưới da."
Không ai thực sự nghĩ có tảng đá hay côn trùng bên trong cơ thể.
Những hình ảnh đó chỉ là cách diễn đạt để truyền tải một trải nghiệm bên trong vốn rất khó gọi tên.

🌀KUNDALINI DƯỚI GÓC NHÌN TRẢI NGHIỆM
Khi thực hành thiền, breathwork, energy work hoặc Kundalini Yoga, mình từng trải qua những trạng thái cảm nhận rất vi tế.
Có lúc cảm giác năng lượng dâng lên thành từng đợt.
Có lúc rần rần khắp cơ thể.
Có lúc như có dòng chảy đang di chuyển từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài.

Nhưng khi quan sát kỹ hơn, mình nhận ra những trạng thái này không hoàn toàn xa lạ.
Trong cuộc sống thường ngày, hầu như ai cũng từng trải qua những khoảnh khắc tương tự.
Khi gặp người mình thích.
Khi nhận được một tin vui bất ngờ.
Khi xúc động đến nghẹn ngào.
Khi đứng trước một khung cảnh quá đẹp.
Hay trong những khoảnh khắc cực khoái và kết nối sâu sắc với người mình yêu.
Cơ thể đều có thể xuất hiện cảm giác dâng trào, rung động, lan tỏa hoặc như có một dòng năng lượng đang chuyển động bên trong.

Điều khác biệt có lẽ không nằm ở việc những trải nghiệm đó có tồn tại hay không.
Mà nằm ở cường độ, tần suất và mức độ nhận biết của chúng ta đối với những gì đang diễn ra bên trong cơ thể.
Khi quan sát kỹ hơn, mình thấy cảm giác đó không đi theo một đường thẳng cứng nhắc.
Nó có tính nhịp điệu: Có lúc cuộn trào, có lúc lan tỏa, có lúc xoáy chuyển như sóng.

Điều thú vị là khi nhìn rộng ra tự nhiên, mình thấy rất nhiều hiện tượng cũng vận hành theo cấu trúc tương tự:
Dòng nước tạo thành xoáy.
Lốc xoáy trong không khí.
Lửa có thể tạo thành cột xoáy.
Dải ngân hà có dạng xoắn ốc.
DNA mang cấu trúc xoắn kép.
Ngay cả hệ thống tuần hoàn và hệ thần kinh cũng là những mạng lưới phân nhánh phức tạp chứ không vận hành theo các đường thẳng đơn giản.
Trong hệ thống luân xa, từ "chakra" vốn có nghĩa là "bánh xe" hay "vòng quay".
Điều đó cũng cho thấy người xưa thường sử dụng những hình ảnh liên quan đến chuyển động xoay tròn để mô tả trải nghiệm năng lượng bên trong cơ thể.

Vì vậy, khi đọc về Kundalini ngày nay, cá nhân mình không còn nhìn hình tượng "con rắn" như một sinh vật bí ẩn đang tồn tại bên trong cơ thể hay một nguồn năng lượng huyền bí.
Mình hiểu nó như một biểu tượng miêu tả cảm nhận.
Một cách diễn đạt của người xưa nhằm mô tả những thay đổi rất thật mà họ cảm nhận được trong trạng thái ý thức, cảm xúc và cơ thể.

Đến đây, câu hỏi có lẽ không còn là:
"Con rắn Kundalini là gì?"
Mà là:
"Người xưa đã trải nghiệm điều gì để tạo ra biểu tượng đó?"

Và liệu những trải nghiệm ấy có đang xuất hiện dưới những ngôn ngữ khác nhau trong khoa học, tâm lý học và thần kinh học hiện đại hay không?

Nhưng khi tìm hiểu đến đây, một khái niệm khác còn được nhắc đến nhiều hơn:
"Thức tỉnh Kundalini" (Kundalini Awakening).
Trong cộng đồng tâm linh, đây là cụm từ thường đi kèm với những mô tả rất ấn tượng:
• Khai mở năng lực đặc biệt
• Rung động ở tần số cao
• Giác ngộ tức thì
• Nhìn thấy những tầng thực tại khác

Nhưng nếu tạm gác những lớp diễn giải đó sang một bên, mình lại có một câu hỏi khác.
Nếu những cảm giác dâng trào, rung động hay mở rộng nhận thức vốn là những trải nghiệm rất con người mà ai cũng từng có ở một mức độ nào đó, vậy điều gì khiến một số người gọi đó là "Kundalini Awakening"?

Thực chất điều gì đang thay đổi bên trong một con người khi họ trải qua trạng thái này?
Liệu đó là một nguồn năng lượng siêu nhiên được kích hoạt?
Hay là những thay đổi trong hệ thần kinh, cảm xúc, nhận thức và cách chúng ta trải nghiệm chính mình?

Đó là điều mình sẽ tiếp tục tìm hiểu ở phần tiếp theo.

Want your business to be the top-listed Beauty Salon in Ho Chi Minh City?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Category

Website

Address


Song Hành, Phường An Phú, Quận 2
Ho Chi Minh City
713200

Opening Hours

Monday 09:00 - 20:00
Tuesday 09:00 - 20:00
Wednesday 09:00 - 20:00
Thursday 09:00 - 20:00
Friday 09:00 - 20:00
Saturday 09:00 - 20:00
Sunday 09:00 - 20:00