Trạch An
An Yên
08/05/2024
Mình dọn dẹp bớt các mối quan hệ, những bước đầu thì chắc cũng bị các bạn đặt câu hỏi và nói sau lưng, nhưng dần dà mình hiểu được việc làm này chính là sàng lọc được ai thật sự trân trọng mình.
Mình dọn dẹp bớt lời nói, cái cần thì nên nói đúng lúc, không đáng thì thôi.
Mình đang cố gắng dọn dẹp bớt niệm, vì bản thân tâm mình vẫn khởi lên những niệm tà.
Thành thật với bản thân, để mình có thể nhấc bàn chân lên và bước tiếp, không chỉ dậm chân tại chỗ
Dũng cảm cắt bỏ những thứ không cần thiết,
sự sống, với tôi, nó được tính trên từng hơi thở, chứ không phải đếm trên từng năm. Có lúc tôi đã nghĩ cuộc đời này rất dài, nhưng sự thật thì nó cũng có thể vô cùng ngắn ngủi và chóng vánh. kiểu mới thấy người đó quanh đây, mà nay lại biết mất đâu rồi.
người ta hay ngại bàn về cái chê’t của chính mình, vì nói vậy là xui, kiểu nói gở. Nhưng làm sao anh em né được một sự thật hiển sinh, có sinh thì phải có diệt thôi, đã có mặt ở cuộc đời này thì chắc chắn phải có ngày mình sẽ rời khỏi cuộc đời này.
nên dù né tránh nhắc tới nó, thì cái chê’t luôn kèm cặp chúng ta trong từng hơi thở, có thể xảy ra trong vài phút tới, có thể 1 giờ nữa, cũng có thể 1 năm hay 10 năm tới. Nhưng nó sẽ đến bất ngờ và không báo trước.
anh em có quyền không nghĩ về nó,
nhưng cái chê’t thì luôn nghĩ về anh em.
người có tuệ là người chấp nhận được sự thật đó, và trực diện với cái chê’t của chính mình như một lẽ thường của game đời này.
phải thực sự bình thản trước cái chê’t thì anh em mới bắt đầu nếm được hương vị của sự sống được.
chứ không, cái niệm sợ chê’t sẽ luôn tiềm ẩn trong vô thức trong anh em, nó luôn trực chờ để thao túng tâm lý anh em để rồi cứ cố gắng sống và làm mọi thứ như kiểu mình sẽ bất tử.
tại sao tôi lại nhắc về cái chê’t nhiều đến như vậy?
vì chúng ta, không ai chắc chắn mình sẽ còn bao nhiêu thời gian sống,
anh em có quyền chọn cách sống của mình,
còn phía tôi thì tôi quý thời gian mà mình còn thở, cho nên tôi không muốn tốn thời gian và năng lượng cho những thứ, những việc và cả những con người không cần thiết nữa.
tôi ghi tiêu đề, “dũng cảm” cắt bỏ, vì chúng ta không có nhiều thời gian để loay hoay với nhiều thứ đâu.
chúng ta đã hồ đồ chọn có mặt ở đây, ngay cõi ta bà này, thì đừng nên bước ra nó một cách hồ đồ nữa.
cho nên,
những lời nói vô ích nên cắt bỏ,
những cuộc nói chuyện không cần thiết nên cắt bỏ,
những mối quan hệ không cần thiết hay không còn phù hợp nữa thì nên cắt bỏ,
những đồ vật hay hình tướng ngoài thân không cần thiết nữa thì nên cắt bỏ,
những suy nghĩ dư thừa, không sát thực tế, thì hãy dũng cảm cắt bỏ,
những ý nghĩ, lời nói, hành động mà không lợi mình lợi người thì tuyệt nhiên phải cắt bỏ,
mạnh dạn cắt bỏ những thứ dư thừa thì anh em đang tiết kiệm thời gian và năng lượng sống cho những thứ cốt lõi và thực sự quan trọng với anh em hơn.
xin nhắc lại,
thời gian và sự sống của anh em, nên muốn làm gì, gặp ai, đó là quyền tự do lựa chọn của anh em.
nhưng cái chế’t thì không buông tha ai cả,
nên đừng hoảng loạn và bước ra game đời này một cách hồ đồ một lần nữa !
Cheers
Bác 7B
——
Hình của Alessandro Bergamini
05/03/2024
Nhìn lại một phần ba (hi vọng) của cuộc đời mình, mình vô cùng biết ơn và hạnh phúc trên từng quãng đường.
Tất cả những con người mình đã gặp: từ người dưng lướt qua, cô bán nước, chú bảo vệ, anh shipper, bác tài xe bus,... cho đến từng người bạn, thầy cô, đồng nghiệp, sếp, khách hàng,... và không thể thiếu đó là người thân, họ hàng, gia đình (cả máu mủ và không cùng huyết thống) tất cả đều là một sự sắp đặt tưởng chừng là ngẫu nhiên nhưng không hề vô nghĩa. Đúng là có duyên lắm mới có thể gặp được nhau, nói một câu với nhau, cười một cái cho nhau, hoặc thậm chí là đồng hành cùng nhau.
Người đến, người đi và người ở lại trong quãng đời của mình đôi khi chỉ là vì không còn gì để ở cạnh nhau, không còn cùng mindset và không thể giúp đỡ được gì cho nhau nữa. Hết duyên đấy, nên là thôi.
Tuy là đến hay đi, ở lại hay rẽ nhánh khác, mình cũng rất vui vì tất cả luôn đối đãi tốt với mình và Bảo. Lời nhắn dưới từ một người chị, dù mình chưa bao giờ gặp mặt, là chủ nhà của Bảo bên Úc nhưng đã luôn chăm sóc Bảo như một người em trai, mua quà cho mình như đứa em gái và những dòng nhắn thiệt đáng iu này mình sẽ nhớ mãi.
Thật ra thì ngồi ngẫm lại, tất cả mọi người đều đang sống, đang hít thở cùng nhau, đều phải lao đầu vào công việc để kiếm cho mình kế sinh nhai, họ có xấu có tốt cũng vì guồng quay cuộc sống. À mà cũng chẳng có gì tốt hay xấu, chỉ có từ tâm của họ mà thôi.
Dần dà mình và Bảo cũng bớt trách người khác, cũng bớt đi việc nhìn thấy cái xấu và góp ý, vì vốn dĩ ý của mình chưa chắc đã là điều phù hợp. Cảm ơn những gì mà hai đứa đã trải qua, cảm ơn vì tìm thấy nhau và cùng nhau học nhiều thứ trong cuộc sống.
Hi vọng rằng đến một lúc nào đó, thế giới đầy những lời ái ngữ, tràn ngập những khuôn mặt bình an, ai cũng đối xử với nhau từ chân tâm của mình.
Cuộc sống đẹp lắm và bạn cũng vậy!
15/08/2023
Ngày trước, khi chưa học qua Phật pháp, mình nghĩ rằng đạo Phật chỉ là một tín ngưỡng và đức tin. Và mình luôn bài trừ việc đi chùa vì mình khó thấm được những con người trước cổng chùa thì chửi thề chửi tục, sống thì đặt điều gian xảo nhưng khi vào chùa thì lạy Phật, sám hối, cúng dường,... Nhưng khi quay về guồng sống, họ vẫn là họ, không mảy may thay đổi hay tốt hơn, nên hoá ra từ nhỏ mình đã có cái nhìn buồn cười về những sự thật ấy.
Cho đến khi vào năm 2021, nhận ra là: thì ra chính mình quá mê muội, quá để tâm con người ta sống ra sao, xấu tính hay giả dối thế nào. Mình chính là người không buông nhưng bắt người đời buông, ơ, thế thì người buồn cười là mình chứ! Rồi nhận ra bất kì tôn giáo nào cũng tốt đẹp, đều mang triết lý để giúp con người ta có một lề lối vô hình mà dựa vào, mà phát triển trí tuệ.
Đạo Phật có sám hối, Thiên Chúa có xưng tội. Thế mới thấy sống ở đời ai cũng có lỗi, cũng không nên bắt bẻ nhau làm gì, chính bản thân mình trong từng suy nghĩ đã chưa thấu đáo, cớ sao lại muốn người đời nghĩ cho mình?
Hơn thua nhau rồi sao, ganh ghét nhau rồi sao, cười cợt đặt điều nhau rồi sao, cuối cùng cũng chỉ có mình sống được cuộc sống của mình, lo được cho bame người thân của mình, đến lúc nằm xuống thì bạn hay mình cũng thành tro bụi. Rồi một kiếp sống mới lại tiếp tục, không lẽ kiếp sau vẫn tiếp tục sống u minh như kiếp này.
Phải tỉnh!
10/08/2023
Những ngày không buồn không vui nhưng lại khá tiếc nuối vẫn đang diễn ra với mình. Sau một mất mát mà gia đình vừa trải qua, cảm giác như trút được gánh nặng cho chú vì những đau đớn mà chú phải chịu đựng hơn hai tháng qua, nhưng cảm giác tiếc nuối vì thời gian ở cạnh và tiếp xúc với chú của mình chưa được quá nhiều.
Có lẽ vì vậy mà mình chỉ đau lòng cho những người ở lại, nhất là chồng mình, là bà nội, là ba chồng mình, là những đứa con trai của chú. Những điều trải qua có vẻ quá nhanh và khó tiếp nhận được vì cuộc sống vẫn diễn ra, những kỉ niệm vẫn còn đó và những mất mát có vẻ như sẽ xuất hiện trong những dịp đặc biệt nhẩt.
Vậy, điều mà những người ở lại đau lòng nhất có lẽ là những tiếc nuối, những nhớ nhung, là một thói quen dường như bị mất đi. Một người vợ mất đi người chồng của mình, một người mẹ tiễn đưa đứa con thân thương, cậu con trai không có ba ở cạnh để nhìn thấy được sự trưởng thành và tự lập… Khá đau lòng và nhiều khi có những người cảm thấy cuộc sống này thật bất công.
Nhưng mình tin rằng, trước khi lâm chung, chú đã hóa giải được rất nhiều mâu thuẫn trong đời, rồi chú sẽ đến được một kiếp sống mới, với tất cả sự tôn trọng, mình mong rằng chú sẽ có một kiếp sống với thật nhiều điềm lành, chú sẽ thật hạnh phúc và an lạc.
Một sự kiện diễn ra trước mắt, giúp bản thân nhận ra nhiều thứ lắm. Khi đến ranh giới sinh tử rồi, ai cũng như ai, ai cũng là con người, là một sinh mệnh. Vậy cớ sao khi chúng ta cùng nhau chung sống, cùng nhau hướng đến giá trị riêng của bản thân thì chúng ta lại tranh chấp, đấu đá, giận hờn, oán trách lẫn nhau? Phải chăng chúng ta không ý thức được rằng rồi ai cũng sẽ nằm xuống, rồi mình cũng sẽ chết đi, và họ cũng xứng đáng được tôn trọng và yêu thương trong suốt quãng thời gian làm “con người” này.
Chấp nhận sự khác biệt để có thể dịu dàng với tất cả, để đến khi đến ranh giới sinh tử, chúng ta không hối hận vì những gì chúng ta đã làm, đã nói ra, đã hành động, đã suy nghĩ.
Mùng 24 Tháng 6
12/01/2023
Thời gian, là thứ hay nhất mà con người đã tạo ra vì là một dịp giúp bản thân mỗi người nhìn lại quãng đường đã đi, kỉ niệm đã qua và cảm xúc đã có.
Mình thầm cảm ơn và rất trân trọng những việc diễn ra trên cuộc đời này, như câu nói khá chất lượng từ người bạn đời của mình: "Thời gian thì vô hạn, nhưng thời gian của mỗi người là hữu hạn" Vì sự hữu hạn đó mà mình trân trọng từng giây phút ở hiện tại hơn.
Cảm ơn trời vì kiếp sống này quá nhiều ý nghĩa và bài học cho bản thân.
31/12/2022
"Khai bút" cho một năm 2023 hoàn toàn mới. Nhìn lại một năm thật nhiều kỉ niệm và hơn hết là một cột mốc mới, bước ngoặt mới của bản thân, cảm thấy một năm nay thật trọn vẹn.
Một năm diễn ra không cần gì nhiều cả: được nhiều hơn mất. Được về mặt tinh thần, được về mặt sức khoẻ, được về mặt xã hội, được về mặt gia đình. Một cuộc sống bình an do tâm, tại tâm và vì tâm.
"An" vẫn sẽ cố gắng hơn mỗi ngày. Cái khó không phải là bon chen với đời, cái khó là khi vừa sống ở thực tại trong xã hội quay cuồng, vừa làm chủ được bản thân (thân và tâm) của mình. Đó mới là cái khó, là thử thách. Và hơn 1 năm nay, "An" chấp nhận thử thách này!
Khép lại năm cũ và chào đón năm mới, mục tiêu năm nay sẽ khắc phục vài điểm yếu của bản thân, phát triển hơn trong công việc nhưng đồng thời tâm có thể "an" mọi lúc, mọi hoàn cảnh. Đi nào, Trạch An!
27/12/2022
"Cuộc đời bạn cũng giống như một vở kịch có nhiều màn. Một số nhân vật xuất hiện chỉ đóng vai ngắn, những nhân vật khác thì đóng các vai lớn hơn. Một số là vai phản diện, và một số là vai chính diện. Nhưng tất cả bọn họ đều cần thiết, nếu không thì họ đã chẳng có mặt trong vở kịch. Hãy trân trọng tất cả và chuyển sang màn tiếp theo." Dr Dyer
📷: Nhà Ther
Tôi muốn nhắc nhở bản thân một câu mà tôi đã xém lãng quên: Đừng để suy nghĩ kiểm soát bạn và các mối quan hệ bạn trân trọng.
15/04/2022
Bỗng đến một ngày chợt nhận ra 10 năm trôi qua quá nhanh.
Mới ngày nào còn là một cô học sinh tung tăng tới trường với sự hào hứng khi được gặp bạn bè, thầy cô vậy mà giờ đây trên chiếc CV ghi rằng có 3 năm kinh nghiệm làm việc. Quay đi quay lại, dù lâu giờ luôn sống hết mình nhưng vẫn cảm thấy hơi tiếc vì thời gian trôi qua nhanh quá mà bản thân chưa kịp sống trọn vẹn từng phút giây.
Mong sao từ bây giờ bản thân luôn ý thức được tất cả sự hiện hữu. Để sau này lớn thêm nữa, nhìn lại chỉ có mỉm cười và tự hào "Oh hóa ra mọi thứ tuyệt đẹp như thế này!"
22/02/2022
Đừng gồng mình trở thành một ai đó khác
Bên cạnh mình có những người rất chật vật, họ luôn cố gắng trở thành phiên bản tốt nhất trong mắt mọi người. Cho đến khi sự cố gắng ấy không đạt được, họ giận dỗi đối phương vì bắt họ phải thay đổi. Quả thật là một việc mệt mỏi.
Bản thân mình, luôn cảm thấy mình may mắn khi nhận thấy được giá trị và mục tiêu sống của mình. Với nhiều người, mục tiêu sống của An có thể quá là "An", quá là màu hồng,... Không một ai đúng và không một ai sai, quan trọng mục tiêu sống đó phù hợp với bản thân mình. Và hơn hết, "an" là mục tiêu sống của mình.
Sau 9 tháng thay đổi thói quen và mindset trong cuộc sống, mình tin rằng mình đang cận kề chiếc tên "an" trong mọi mặt.
Hãy cứ là bạn, guồng quay cuộc sống sẽ kéo bạn đi, sẽ bắt buộc bạn phải đeo nhiều lớp mặt nạ để đối đầu với cuộc sống. Nhưng nhớ rằng, mỗi tối trước khi ngủ, cởi bỏ lớp mặt nạ ấy ra, cùng suy ngẫm lại một ngày của mình: những điều đã làm, những lời đã nói, những việc chưa làm. Sau đó hãy tập hít thở và thiền định. Mình tin chắc sau một thời gian, cuộc sống của bạn sẽ cân bằng hơn, an yên và hạnh phúc hơn.
'
04/12/2021
Có đôi lúc mình vẫn bị cảm xúc chi phối lời nói và suy nghĩ.
Một việc đáng ra sẽ được giải quyết bằng trao đổi và sự thấu hiểu thì ta thường có xu hướng gay gắt bảo vệ ý kiến của mình mà không giải thích lý do.
Chúng ta ít khi ngồi lại để nói chuyện và lắng nghe, con người thường có xu hướng tranh luận và bảo vệ quan điểm của mình. Kết quả, chúng ta tự tổn thương mình và người mình thương.
Đến lúc đó, hãy im lặng khi biết mình đã đi quá đà. Dừng ngay tại lúc đó mà hít thở, không làm bất cứ hành động gì khác dẫn đến việc đối phương hiểu lầm như: bỏ đi, đóng sầm cửa, biến mất.
Tập trung vào hơi thở, theo dõi và đếm nhịp thở cho đến khi tim bạn không còn đập nhanh vì sự hung hãn ban đầu nữa.
Đừng quan tâm lo lắng đối phương sẽ tấn công bạn, hãy cứ tập trung ở mình, tập trung vào hơi thở. Dần dần người thương bạn sẽ hiểu được bạn đang cố gắng thay đổi bản thân và trân trọng những cố gắng đó.
Như một cái cây bên đường, người lưu tâm sẽ nhìn thấy được quả của cây.
- An -
13/11/2021
ĂN CHAY
Từ nhỏ, An luôn quan niệm là nếu theo đạo và muốn tu hành thì phải ăn chay. An cũng không để tâm lắm đến việc đó, vì An theo đạo, nhưng An không tin vào việc ăn chay để cầu nguyện hay xin xỏ điều gì vào thần linh. Bên cạnh An có những người khi cần an chay, trước đó họ sẽ ăn thịt thật nhiều để sau đó ăn chay 15-30 ngày cầu xin điều gì đó. An không thấy việc làm này có ý nghĩa, đối với cách nhìn nhận của An là vậy.
Sau 24 năm, An nhận thức được nhiều thứ hơn. An bắt đầu ăn chay vì... động vật. Động vật cũng như con người, đều có thần kinh và não bộ. Khi chúng ta hoảng loạn và sợ hãi, cơ thể chúng ta sẽ tiết ra nhiều loại chất độc ảnh hưởng đến cơ thể: buồn nôn, đổ mồ hôi, tiêu chảy,... và An tin động vật cũng vậy. Ngày nay việc nuôi nhốt động vật để có thể cung cấp lượng thịt tiêu thụ ngày càng cao. Chúng ta trải qua đại dịch khi 3 tháng ở yên trong nhà, bí bách vô cùng, có người muốn phát điên, có người muốn trầm cảm, vậy thì động vật sẽ ra sao khi bị giam cầm cả một đời.
Bản năng của chúng là chạy nhảy, ăn uống tự do, nhưng khi nuôi nhốt, cơ thể chúng dễ bị căng thẳng, đến khi chuẩn bị bị làm thịt, chắc chắn chúng sẽ hoảng loạn, cơ thể chúng sẽ tiết ra các chất độc như chúng ta. Và chúng ta tiêu thụ các năng lượng ấy.. hoá ra chúng ta không khoẻ như chúng ta nghĩ. Từ đó mà ngày nay có nhiều loại bệnh xảy ra ngày một nhiều.
Bản thân đã ăn mặn từ bé, để chuyển qua chế độ thuần chay là một điều không đơn giản. An quyết định sẽ thay đổi từ từ, không vì người khác nói ra nói vào mà thay đổi quyết định của mình. Vẫn có thể ăn mặn bất kì lúc nào mà hoàn cảnh bắt buộc, như tiệc tùng tại công ty, bạn bè lâu lâu họp mặt,... nhưng dần dần An muốn hạn chế những việc này lại. Lâu dần cơ thể và những người xung quanh mình sẽ thích nghi.
Phải nói lời cảm ơn đến Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, GS John Vu, ông Eckhart Tolle, youtuber Vui Lên đã truyền cảm hứng và xác định rõ mục đích của việc ăn chay thật sự. An cũng cảm ơn mẹ của mình, mẹ bạn trai mình đã ủng hộ và hỗ trợ mình nhiều trong những ngày chập chững chế độ ăn uống này.
Rồi An sẽ viết tiếp, viết về việc ăn uống ảnh hưởng ntn đến thân và tâm của chúng ta sau khi An nghiên cứu và tham khảo đầy đủ các tài liệu. Hi vọng có thể lan toả một chút thay đổi đến các bạn trẻ.
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Website
Address
Ho Chi Minh City