Health Care - Travel
Thông tin Chăm sóc sức khỏe và hình ảnh về du lịch muôn phương. Sức khỏe là vô giá
13/03/2026
Giải mã cuộc xung đột hiện nay giữa Mỹ, Israel chống Iran hiện nay qua lăng kính xung đột tôn giáo.
[TRUNG ĐÔNG TRONG VÒNG XOÁY "THÁNH CHIẾN" VÀ ĐỊA CHÍNH TRỊ]
Trong thế giới địa chính trị hiện đại, hiếm có trục quan hệ nào chứa đựng nhiều nghịch lý và kịch tính như tam giác Mỹ – Israel – Iran. Để thực sự hiểu được tại sao những đồng minh chiến lược từng cùng nhau xây dựng hệ thống đường ống dầu khí và chương trình tên lửa lại có thể trở thành những kẻ thù sinh tử, chúng ta không thể chỉ nhìn vào các con số dầu thô hay bản đồ quân sự. Đằng sau những toan tính thực dụng là một lớp trầm tích sâu dày của xung đột tôn giáo và ý thức hệ – một loại"thùng thuốc súng" luôn chực chờ bùng nổ tại tâm điểm Trung Đông.
1. Trung Đông: Nơi chính trị chưa bao giờ tách rời tôn giáo
Muốn hiểu câu chuyện hiện nay, trước hết phải nhìn Trung Đông như một không gian nơi tôn giáo không chỉ là niềm tin cá nhân mà còn là nền bệ đỡ cho tính chính danh của nhà nước. Với Israel, yếu tố Do Thái giáo gắn chặt với lịch sử dân tộc, với thánh địa Jerusalem và ký ức về sự hồi hương. Chủ nghĩa Zionism (phục quốc Do Thái) về bản chất là một phong trào dân tộc hiện đại, nhưng vận động trên nền tảng biểu tượng tôn giáo cực mạnh.
Ngược lại, với Iran sau năm 1979, nhà nước đã chuyển mình thành một Cộng hòa Hồi giáo Shi'a, nơi quyền lực chính trị gắn trực tiếp với giới giáo sĩ và học thuyết lãnh đạo của dòng Shi'a Twelver. Còn Mỹ, dù là một cường quốc thế tục, từ lâu vẫn gắn chính sách Trung Đông với một nền văn hóa chính trị mang dấu ấn Kitô giáo – Do Thái, đặc biệt trong cách nhìn về Israel như một tiền đồn của văn minh phương Tây.
Chính vì vậy, khi chiến sự bùng nổ, mỗi bên đều không chỉ nói bằng ngôn ngữ quân sự. Israel nói về sinh tồn quốc gia; Iran nói về kháng chiến, tử đạo và bảo vệ phẩm giá Hồi giáo; còn Mỹ đóng khung cuộc xung đột như một vấn đề bảo vệ đồng minh và trật tự thế giới. Từ đó, chiến tranh dễ bị đẩy từ tranh chấp lợi ích sang đối đầu mang tính "thiêng hóa", nơi thỏa hiệp trở nên cực kỳ khó khăn.
2. Trầm tích lịch sử và sự rạn nứt Hồi giáo thành hai nhánh Sunni và Shi'a
Trung Đông là cái nôi của ba tôn giáo độc thần lớn: Do Thái giáo, Cơ đốc giáo và Hồi giáo. Trong nhiều thế kỷ dưới các đế chế Hồi giáo, người Do Thái từng được coi là "Dân tộc của Sách" (Ahl al-Kitab) – một vị thế được bảo vệ dù thấp kém hơn người Hồi giáo.
Tuy nhiên, sự ra đời của Nhà nước Israel năm 1948 đã biến tranh chấp đất đai thành một "vết sẹo" tôn giáo: Việc người Do Thái làm chủ Palestine bị nhiều giáo sĩ coi là sự xúc phạm đối với lãnh thổ thiêng liêng của Ummah (cộng đồng Hồi giáo).
Sâu xa hơn là sự phân chia hai nhánh Hồi giáo Sunni – Shi'a hình thành từ thế kỷ VII. Iran ngày nay không chỉ là một nước Hồi giáo, mà là trung tâm quyền lực của Hồi giáo Shi'a cách mạng. Với tâm thế của một dòng phái thường ở thế yếu trong lịch sử, người Shi'a luôn mang trong mình cảm thức về sự phản kháng và tử vì đạo. Điều này giải thích tại sao Iran có thể biến bản sắc Shi'a thành một "Trục kháng chiến" xuyên biên giới, kết nối từ Hezbollah ở Lebanon đến Houthi ở Yemen hay Hamas ở Gaza. Cuộc đối đầu Iran – Israel hiện nay vì thế không thể tách rời cuộc cạnh tranh ảnh hưởng rộng hơn giữa dòng Shi'a cách mạng với các trật tự Arab Sunni trong khu vực.
3. Nghịch lý "Tam giác vàng": Khi lợi ích làm mờ đức tin (1948 – 1979)
Ít ai biết rằng, trước khi trở thành kẻ thù sinh tử, Mỹ – Iran – Israel từng là đồng minh thân thiết nhất khu vực. Đây là giai đoạn minh chứng cho việc lợi ích quốc gia có thể tạm thời lấn át xung đột tôn giáo:
- Liên minh chiến lược 30 năm: Từ 1948 đến 1979, bộ ba này hình thành quan hệ “tam giác vàng” để đối phó với khối Arab và ảnh hưởng của Liên Xô.
- Huyết mạch dầu lửa: Giai đoạn 1968–1979, dầu Iran chảy qua đường ống Eilat–Ashkelon giúp Israel duy trì nền kinh tế và quân đội giữa lệnh cấm vận khắc nghiệt của khối Arab.
- Hợp tác an ninh sâu sắc: Israel trực tiếp hỗ trợ Iran xây dựng lực lượng tình báo SAVAK và phối hợp các chương trình quân sự, bao gồm cả dự án tên lửa mang tên "Dự án Tế đàn" (Project Flower).
- Trục quyền lực của Mỹ: Washington coi Iran là “cảnh sát Vùng Vịnh”, còn Israel là “tàu sân bay không thể chìm” của Mỹ tại Trung Đông.
Tuy nhiên, sự thực dụng này lại chứa đựng mầm mống đổ vỡ. Việc Vua Shah quá thân cận với Mỹ ("Đại Quỷ") và Israel ("Tiểu Quỷ") đã tạo nên làn sóng phản kháng mạnh mẽ trong giới giáo sĩ Iran, những người coi đây là sự phản bội lại bản sắc Hồi giáo.
4. Cơn địa chấn Cách mạng Hồi giáo 1979 và sự trở lại của "Thần quyền"
Cuộc Cách mạng Hồi giáo năm 1979 đã đảo ngược toàn bộ. Giáo chủ Ayatollah Khomeini đưa tôn giáo trở lại trung tâm chính trị, biến Iran từ một đồng minh thực dụng thành "ngọn cờ đầu" chống phương Tây. Israel ngay lập tức bị gán nhãn là một "khối u" chiếm đóng bất hợp pháp đất Hồi giáo, trong khi Mỹ bị coi là làm tha hóa văn minh khu vực.
Tôn giáo từ chỗ bị kiềm chế bởi lợi ích đã quay lại làm ngôn ngữ chính của đối đầu. Iran khai thác mạnh mẽ biểu tượng Palestine và Jerusalem để xây dựng vai trò lãnh đạo đạo đức, dùng đó làm cây cầu vượt qua rào cản Shi'a – Sunni để tập hợp quần chúng Hồi giáo chống lại "sự kiêu ngạo toàn cầu" của Mỹ. Đáp lại, Israel cũng nhìn nhận mối đe dọa từ Iran không chỉ là tên lửa, mà là một ý thức hệ hủy diệt muốn xóa bỏ tính chính danh của nhà nước Do Thái.
5. Bản sắc bất khuất và cuộc chiến trường kỳ
Một đặc điểm cốt lõi cần nhận diện là sự khác biệt giữa các loại hình xung đột. Khác với các cuộc chiến thuần túy vì lợi ích kinh tế hay chiến lược vốn thường kết thúc nhanh chóng khi mục tiêu đạt được, các cuộc chiến mang màu sắc tôn giáo và bản sắc thường kéo dài dai dẳng nhiều năm, nhiều thập kỷ, thậm chí hàng thế kỷ.
Thực tế lịch sử và hiện tại cho thấy những người Hồi giáo Shi'a là những lực lượng cực kỳ bất khuất. Từ Hamas ở Gaza, Houthi ở Yemen cho đến Hezbollah ở Lebanon, họ đã chứng minh một tinh thần chiến đấu không có khái niệm đầu hàng. Mặc dù Israel sở hữu sức mạnh vũ khí vượt trội và công nghệ quân sự tối tân, các lực lượng này vẫn kiên cường chiến đấu đến cùng ngay cả khi lãnh thổ bị tàn phá tan hoang.
Điều này đặt ra câu hỏi lớn đối với chiến dịch quân sự hiện tại: Liệu Iran – một nền văn minh Ba Tư cổ kính, một cường quốc lịch sử với lòng tự tôn dân tộc sâu sắc – có dễ dàng khuất phục sau các cuộc không kích của Mỹ và Israel? Lịch sử Ba Tư cho thấy đây là một thực thể có sức chịu đựng và khả năng phản kháng phi thường, nơi cái chết vì lý tưởng thường được xem là một sự vinh quang hơn là thất bại.
Thay cho lời kết
Cuộc chiến hiện nay (tháng 3/2026) đang bước sang ngày thứ 11 với các đợt tấn công vào hạ tầng lọc dầu quanh Tehran và sự gián đoạn năng lượng khu vực. Điều này cho thấy lịch sử đang lặp lại nhưng ở mức độ nguy hiểm hơn: đây không còn là chiến tranh thuần túy về địa chính trị, mà là một cuộc chiến của bản sắc đã được quân sự hóa.
Chiều sâu tôn giáo làm cho xung đột này trở nên khó hóa giải vì mỗi bên đều tin mình đang bảo vệ một sứ mệnh lịch sử thiêng liêng. Trung Đông sẽ vẫn là một "thùng thuốc súng" chừng nào các bên chưa tìm thấy điểm chung giữa bản sắc đức tin và thực tế sinh tồn. Bài học từ 30 năm "Tam giác vàng" nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình chỉ có thể nảy mầm khi lợi ích thực dụng được đặt lên trên sự thù địch ý thức hệ, nhưng một khi "thùng thuốc súng" niềm tin đã bị châm ngòi, cái giá phải trả thường là sự bất ổn kéo dài của cả một nền văn minh toàn cầu.
Nguồn từ bài viết của Đại sứ Hoàng Anh Tuấn - Tổng lãnh sự Việt Nam tại San Francisco.
03/09/2025
Tại Hội nghị SCO ngày 01-09-2025, Tổng thống Nga V.Putin nói về nguyên nhân gây ra cuộc khủng hoảng Ukraina.
Tổng thống Nga V.Putin:
Tổ chức hợp tác Thượng Hải đóng góp thiết thực vào việc củng cố môi trường hợp tác và tin cậy lẫn nhau trên toàn lục địa Á-Âu, qua đó góp phần đặt nền móng chính trị và kinh tế-xã hội để hình thành hệ thống mới ổn định, an ninh và phát triển hòa bình tại Á-Âu – một hệ thống sẽ thay thế các mô hình lấy Châu Âu làm trung tâm và Châu Âu-Đại Tây Dương đã lỗi thời, đồng thời tính đến lợi ích của nhiều quốc gia nhất có thể, sẽ thực sự cân bằng, và do đó sẽ không cho phép một số quốc gia tìm cách đảm bảo an ninh của mình bằng cách gây tổn hại đến an ninh của các quốc gia khác.
Nhân dịp này, tôi muốn nói rằng phía Nga vẫn giữ nguyên quan điểm về cuộc khủng hoảng xung quanh Ukraine. Về vấn đề này, tôi xin nhắc lại rằng cuộc khủng hoảng này không phải do Nga tấn công Ukraine mà là do cuộc đảo chính ở Ukraine được Phương Tây hậu thuẫn và kích động, tiếp đến là hành động sử dụng vũ lực để đàn áp sự phản kháng của người dân ở các khu vực Ukraine không chấp nhận cuộc đảo chính này.
Nguyên nhân thứ hai của cuộc khủng hoảng là những nỗ lực không ngừng nghỉ của Phương Tây nhằm lôi kéo Ukraine vào NATO và gây ra mối đe dọa trực tiếp đến an ninh của Nga.
Trong cuộc đảo chính ở Ukraine năm 2014, giới lãnh đạo chính trị của quốc gia này gồm những người không ủng hộ việc Ukraine gia nhập NATO đã bị loại bỏ.
Nga đánh giá cao nỗ lực và đề xuất của Trung Quốc, Ấn Độ và các đối tác chiến lược khác nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho việc giải quyết cuộc khủng hoảng Ukraine.
Những thỏa thuận đạt được tại Hội nghị thượng đỉnh Nga-Mỹ gần đây ở Alaska cũng đang hướng tới mục tiêu này, mở đường cho hòa bình ở Ukraine. Trong các cuộc họp song phương hôm nay và ngày mai, tôi chắc chắn sẽ thông báo chi tiết hơn cho các đồng nghiệp của mình về kết quả của các cuộc đàm phán tại Alaska./.
10/07/2025
Ukraine trừng phạt 5 công ty Trung Quốc vì hỗ trợ công nghệ cho UAV Nga
Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky vừa ký sắc lệnh áp đặt lệnh trừng phạt trong 10 năm đối với 5 công ty Trung Quốc, bao gồm Ningbo BLIN Machinery và Suzhou ECOD Precision. Các biện pháp trừng phạt bao gồm phong tỏa tài sản, cấm giao dịch thương mại và hạn chế tiếp cận nguồn tài chính – công nghệ từ Ukraine.
Nguyên nhân là các linh kiện do những công ty này sản xuất bị phát hiện trong các xác máy bay không người lái "Geran" của Nga – loại vũ khí đã được sử dụng để tấn công lực lượng Ukraine rạng sáng ngày 4/7.
Ủy viên phụ trách trừng phạt của Ukraine, ông Vlad Vlasuyk, nhấn mạnh rằng động thái này nhằm ngăn chặn dòng linh kiện then chốt đang tiếp tay cho Nga trong cuộc chiến tại Ukraine.
Nguồn mạng.
27/05/2025
PHÁP ĐẶT MỘT CHÂN VÀO CỬA – VIỆT NAM CHỦ ĐỘNG MỞ LỐI
Tại Quảng trường Ba Đình, Tổng thống Emmanuel Macron – người đứng đầu nước Pháp – khởi động chuyến công du mang dấu ấn chiến lược tại Việt Nam bằng nghi thức đặt vòng hoa tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh. Một hành động biểu tượng, mở đầu cho hành trình ba ngày mà giới quan sát đánh giá là bước đi rõ ràng của Pháp trong việc tăng cường hiện diện tại Đông Nam Á – khu vực mà Việt Nam đang nổi lên là điểm tựa hợp tác quan trọng.
✅ “Một chân đã đặt vào cánh cửa” – bởi cánh cửa đã được Việt Nam chủ động mở rộng
Không khí trang nghiêm tại Quảng trường nhanh chóng được tiếp nối bằng loạt con số mang tính cam kết mạnh mẽ: 14 văn kiện hợp tác đã được ký kết, trải dài từ hàng không, quốc phòng, năng lượng, y tế, đến môi trường, văn hóa và giáo dục – thể hiện tầm nhìn hợp tác toàn diện. Những lĩnh vực này đều gắn liền với các ưu tiên phát triển trọng tâm của Việt Nam trong giai đoạn chuyển mình hiện nay.
Nổi bật trong đó là thỏa thuận giữa Vietjet và Airbus về việc mua 20 máy bay thân rộng A330-900 trị giá hơn 7 tỷ euro – gấp đôi đơn hàng năm trước. Đây không chỉ là thương vụ thương mại lớn, mà còn là tín hiệu rõ ràng về lựa chọn chiến lược của Việt Nam: sẵn sàng hợp tác sâu rộng với các đối tác tin cậy và có năng lực, trong khi duy trì thế cân bằng giữa các cường quốc công nghệ. Như Điện Elysée nhấn mạnh: “Chúng tôi đang đặt một chân vào cửa” – nhưng cánh cửa ấy đã được Việt Nam mở bằng tinh thần đối ngoại linh hoạt và chủ động.
Cùng lúc, một loạt dự án hợp tác khác cũng được kích hoạt: nhà máy vaccine Sanofi, vệ tinh quan sát Trái đất của Airbus, cảng container nước sâu Lạch Huyện cho CMA-CGM, và cả sự tham gia vào các dự án hạ tầng mang tính biểu tượng như chương trình hạt nhân dân sự và đường sắt cao tốc Bắc – Nam với sự xuất hiện của SNCF – tập đoàn đường sắt Pháp – đang tìm kiếm cơ hội ở hạng mục quản lý ga, tín hiệu, đào tạo kỹ thuật. Trong khi đó, Artelia, công ty kỹ thuật có trụ sở tại TP.HCM, khẳng định “Việt Nam muốn được đồng hành, họ bắt đầu từ con số không.”
✅ Trong “chiến lược kẹp” – Việt Nam đóng vai trò bản lề
Tại Văn Miếu – nơi hội tụ trí tuệ và truyền thống giáo dục ngàn năm – Tổng thống Macron có chuyến thăm quan cùng Tổng Bí thư Tô Lâm. Cuộc gặp diễn ra trong bối cảnh Việt Nam đang đóng vai trò “bản lề” trong bàn cờ địa chính trị khu vực: là đối tác sản xuất toàn cầu của Mỹ, là hàng xóm gần gũi với Trung Quốc, và là khách hàng lâu năm của Nga trong lĩnh vực quốc phòng.
Trong thế tam giác đó, Việt Nam chủ trương giữ thế cân bằng, và Pháp xuất hiện như một đối tác tiềm năng, không mang theo định kiến đối đầu, mà dấn thân bằng công nghệ, văn hóa, giáo dục và hợp tác xanh – những lĩnh vực mà Việt Nam đang ưu tiên phát triển.
Đó cũng là lý do vì sao, tại Văn Miếu, hai bên đã ký kết nhiều thỏa thuận hợp tác về đào tạo nghệ sĩ, hợp tác điện ảnh, bảo tồn di sản, và số hóa tư liệu lưu trữ quốc gia – thể hiện chiều sâu và sự tương đồng trong tầm nhìn phát triển.
Theo một số nguồn tin, Tổng thống Macron sẽ rời Hà Nội để bay đến Indonesia – một đối tác chiến lược khác trong khu vực – mà không ghé TP.HCM. Tuy vậy, điều này không đồng nghĩa với việc bỏ quên miền Nam. Ngược lại, qua dự án cảng container công suất 1 triệu TEU giữa CMA-CGM và đối tác Saigon Newport, Pháp đang âm thầm đặt nền móng cho sự kết nối thương mại dài hạn, với các tuyến vận tải trực tiếp từ Hải Phòng đến châu Âu và Mỹ.
Đó là cách Việt Nam đón nhận đối tác: sẵn sàng, chủ động, toàn diện. Và đó cũng là cách Pháp đáp lại bằng chiến lược lâu dài, bài bản, không vội vàng nhưng chắc chắn.
©️ Chính trị Việt Nam
19/05/2025
Kỷ niệm 135 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại 🇻🇳 (19/5/1890 - 19/5/2025)
16/05/2025
HIẾN MÁU CỨU NGƯỜI – KHÔNG PHẢI GIAO DỊCH, MÀ LÀ MINH CHỨNG CỦA MỘT XÃ HỘI TỬ TẾ
1. “Máu không phải hàng hóa” – và không ai đang bán nó
Việc bệnh nhân phải trả tiền khi được truyền máu không có nghĩa là họ đang “mua máu”, càng không phải là mua từ người hiến. Khoản tiền này là chi phí dịch vụ y tế – bao gồm toàn bộ quy trình xử lý máu để đảm bảo an toàn và hiệu quả trong điều trị, cụ thể:
Xét nghiệm an toàn: Máu được kiểm tra nghiêm ngặt để loại trừ các bệnh truyền nhiễm như HIV, viêm gan B/C, giang mai…
✅ Túi đựng và bảo quản: Sử dụng thiết bị y tế chuyên dụng, vô trùng, có chất chống đông, được lưu trữ ở nhiệt độ tiêu chuẩn.
✅ Tách chế phẩm: Một đơn vị máu thường được tách thành hồng cầu, huyết tương và tiểu cầu để sử dụng tối ưu.
✅ Chi phí nhân sự và hậu cần: Gồm công vận chuyển, lưu trữ lạnh, điều phối và quản lý hệ thống.
✅ Mức hỗ trợ cho người hiến máu (chi trực tiếp) sữa, quà tặng, chi phí đi lại, ăn uống được quy định chung cho từng đơn vị máu đã hiến.
👉 Người bệnh đang trả tiền cho dịch vụ y tế – không phải mua máu của người hiến. (đọc đến đây bạn đã hiểu rồi chứ)
2. Người hiến máu không bị lợi dụng – mà đang làm điều tốt nhất trong khả năng
✅ Hiến máu là hành động tự nguyện vì cộng đồng, không ai bị ép buộc hay “bị bóc lột”. Một lần hiến máu thường chỉ khoảng 0,45 lít, chiếm chưa tới 10% lượng máu trong cơ thể và có thể hồi phục hoàn toàn sau 1–3 ngày.
✅ Đổi lại, bạn có thể cứu sống từ 1 đến 3 người, bởi mỗi đơn vị máu được tách ra sử dụng cho nhiều trường hợp khác nhau.
✅ Không ai bóc lột bạn cả – bạn đang chủ động trao đi một phần sự sống.
3. “Cho mà họ bán” – tư tưởng sai lệch, nguy hiểm và cần lên án
Quan điểm cho rằng “mình hiến máu miễn phí để rồi người khác bán kiếm lời” là sai về logic và độc hại về nhận thức.
✅ Nó gây tổn hại đến tinh thần tương thân tương ái – vốn là nền tảng cho mọi xã hội văn minh, đặc biệt trong lĩnh vực y tế.
✅ Nếu ai cũng mang tư duy hoài nghi ích kỷ đó, sẽ không còn ai dám hiến máu, và người bệnh sẽ chết không phải vì thiếu tiền – mà vì thiếu lòng nhân ái.
👉 Đây không phải một quan điểm để tranh luận, mà là một nhận thức sai cần được phản biện mạnh mẽ.
4. Máu hiến có thời hạn – nhưng máu hết hạn là điều hiếm xảy ra
Máu hiến, kể cả khi được lưu trữ trong điều kiện chuyên biệt, chỉ có thể sử dụng trong khoảng hơn 40 ngày.
✅ Tuy nhiên, thực tế cho thấy máu thường không đủ dùng chứ không tồn dư.
✅ Các bệnh viện thường xuyên phải mượn máu lẫn nhau – nơi nào khan hiếm sẽ gọi nơi khác hỗ trợ gấp. Điều này cho thấy nhu cầu truyền máu luôn căng thẳng và mang tính sống còn.
5. Nếu bạn không hiến máu – cũng đừng xuyên tạc điều tử tế
Bạn có quyền chọn không hiến máu, nhưng không có quyền bóp méo bản chất của một hành động cao đẹp.
✅ Hiến máu không phải là giao dịch, không phải là cuộc đổi chác. Đó là sự chia sẻ – là minh chứng cho một xã hội tử tế và nhân văn.
✅ Và biết đâu, trong cuộc sống vốn vô thường, có một ngày nào đó chính bạn hoặc người thân của bạn cần đến máu để giành lại sự sống, thì từng giọt máu từ người xa lạ ấy sẽ trở thành phép màu vô giá.
💗 HIẾN MÁU CỨU NGƯỜI
✅ ĐỪNG NGẠI CHO ĐI ĐIỀU QUÝ GIÁ NHẤT MÀ BẠN CÓ THỂ TẶNG
✅ BẠN CÒN ĐANG KHOẺ ĐỂ TÍNH TOÁN VIỆC CHO ĐI VẬY BẠN CHO ĐI HAY CHỜ NHẬN LẠI
06/05/2025
Fanpage của các đại sứ quán giờ thành chiến trường cho dân Việt Nam dạy sử cho dân châu Âu.
Xin trích dẫn một comment phản hồi của bạn "Duc Ngo" trong bài đăng của Đại sứ quán Ukraine:
Xin phép được phản hồi nghiêm túc và lịch sự với bài viết của Đại sứ quán Ukraina tại Hà Nội, vì nội dung bài đăng đang có dấu hiệu xét lại & xuyên tạc lịch sử thế kỷ 20 và coi nhẹ vai trò then chốt của Hồng quân Liên Xô - trong đó có chính Ukraina các bạn, trong việc tiêu diệt Đức Quốc xã và chủ nghĩa phát xít.
Việc khẳng định rằng Thế chiến thứ Hai “bắt đầu bằng một thỏa thuận giữa Đức Quốc xã và Liên Xô” là một cách diễn giải phiến diện, mang tính tuyên truyền thời hậu Chiến tranh Lạnh, không phản ánh đúng bối cảnh lịch sử phức tạp cũng như lập trường của phần lớn giới sử học quốc tế hiện nay.
Thứ nhất: Thế chiến II khởi đầu vào ngày 1/9/1939 với cuộc tấn công đơn phương của Đức Quốc xã vào Ba Lan. Liên Xô không tham chiến cho đến ngày 17/9/1939, sau khi chính phủ Ba Lan đã rút khỏi Warsaw và gần như không còn chủ quyền thực tế tại khu vực miền Đông. Việc Hồng quân tiến vào lãnh thổ phía Đông Ba Lan được Liên Xô viện dẫn là để bảo vệ cư dân Belarus và Ukraine thiểu số trong vùng. Tuy lập luận này vẫn gây tranh cãi, nhưng hoàn toàn không tương đương với hành vi phát động chiến tranh như phía Đức Quốc xã.
Thứ hai: Hiệp ước Molotov–Ribbentrop năm 1939 là một hiệp ước không xâm lược – tương tự như hiệp ước mà Anh và Pháp đã ký với Hi**er tại Munich năm 1938 (cho phép Đức thôn tính Sudetenland của Tiệp Khắc). Không thể đơn giản đánh đồng hiệp ước này với một "âm mưu xâm lược chung", khi không có bất kỳ sự phối hợp quân sự hay chính trị nào giữa Đức và Liên Xô trong giai đoạn đầu của cuộc chiến.
Thứ ba: Tòa án Nürnberg (1945–1946) – do chính Hoa Kỳ, Anh, Pháp và Liên Xô chủ trì – đã xác định rõ Đức Quốc xã là bên khơi mào chiến tranh thế giới, với chuỗi hành vi xâm lược từ Áo, Tiệp Khắc đến Ba Lan và phần lớn châu Âu. Liên Xô không bị truy tố là “bên xâm lược” trong phiên tòa này, mà là một trong bốn cường quốc chiến thắng chủ chốt.
Thứ tư: Không thể bỏ qua vai trò then chốt của Liên Xô trong cuộc chiến chống phát xít:
- Hồng quân Liên Xô đã chịu tổn thất hơn 26 triệu người, và là lực lượng giải phóng Berlin, Warsaw, Praha, Budapest, Vienna và toàn bộ trại tử thần Auschwitz.
- Các trận đánh như Stalingrad (1942–1943) và Kursk (1943) đã lật ngược hoàn toàn thế trận, buộc Đức phải rút lui từ mặt trận phía Đông, đây là những cột mốc không thể thiếu trong tiến trình đánh bại chủ nghĩa phát xít.
Thứ năm: việc đồng hóa Stalin với Hi**er và coi Liên Xô là đồng phạm khơi mào chiến tranh là một lập luận thiếu cân bằng, xét lại lịch sử và xúc phạm đến ký ức của hàng triệu người đã hy sinh trong cuộc chiến tranh chính nghĩa. Ngay cả các sử gia phương Tây tên tuổi như:
- Geoffrey Roberts (Anh), tác giả “Stalin’s Wars”;
- Richard Overy (ĐH Exeter, Anh), tác giả “Russia’s War”;
đều khẳng định rằng Liên Xô, dù có sai lầm chính trị, vẫn là lực lượng then chốt quyết định chiến thắng của phe Đồng minh.
Lịch sử không nên bị biến thành công cụ tuyên truyền chính trị hiện đại. Việc cố tình xuyên tạc vai trò của Liên Xô trong Thế chiến 2, đặc biệt khi chính các thế hệ người Ukraina thời đó cũng đã chiến đấu trong hàng ngũ Hồng quân là một hành vi vừa phi khoa học, vừa thiếu đạo lý. Xin hãy để lịch sử được tôn trọng bằng sự thật, không phải bằng định kiến hay thù hận thời sự.
Tôi biết có thể comment của tôi sẽ bị Sứ quán xoá, gỡ bỏ hoặc tài khoản của tôi sẽ bị chặn. Nhưng nếu điều đó xảy ra, thì điều duy nhất nó chứng minh là: Đại sứ quán và chính phủ Ukraina sợ đối diện với những người dám nói lên sự thật lịch sử - hay sự thật mà hàng triệu người đã hy sinh để bảo vệ.
🇻🇳 Chúng ta không thể viết lại lịch sử, nhưng chúng ta có thể hoạch định lại tương lai. Quá khứ là để ghi nhớ, để tri ân và để rút ra bài học. Tương lai là để cùng nhau xây dựng kiến tạo và phát triển.
---
"Những năm qua, trong các chuyến công tác tới hầu khắp các châu lục, tôi đã có nhiều dịp gặp gỡ hàng ngàn đồng bào Việt Nam đang sinh sống ở nước ngoài – từ những trí thức trẻ lập nghiệp tại châu Âu, châu Mỹ, Châu Á, Châu Đại Dương đến những doanh nhân thành đạt, nghệ sĩ nổi tiếng, người lao động bình dị ở các "miền đất mới", kể cả nhiều người thuộc "phía bên kia" trước đây.
Mỗi cuộc gặp đều để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc: dù có thể khác biệt về quan điểm chính trị, trải nghiệm lịch sử hay điều kiện sống, họ đều mang trong lòng niềm tự hào dân tộc, đều là "con dân đất Việt" và nỗi nhớ da diết với hai tiếng Quê hương.
Tôi từng chứng kiến nhiều cuộc gặp gỡ đầy cảm động giữa các cựu chiến binh Việt Nam và cựu binh Hoa Kỳ – những người từng đứng ở hai bên chiến tuyến, từng cầm súng đối đầu, nay có thể bắt tay, trò chuyện, chia sẻ với nhau bằng sự thấu hiểu chân thành và không còn mặc cảm.
Ngày hôm nay, Việt Nam và Hoa Kỳ – từ cựu thù – đã trở thành đối tác chiến lược toàn diện, cùng hợp tác vì hòa bình, vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì an ninh và ổn định khu vực.
Vậy thì không có lý do gì để những người Việt Nam – cùng chung huyết thống, cùng một mẹ Âu Cơ, luôn đau đáu về một đất nước thống nhất, phồn vinh – lại còn mang mãi trong lòng nỗi hận thù, chia rẽ và ngăn cách.
Hòa hợp dân tộc không có nghĩa là quên lãng lịch sử hay xóa nhòa sự khác biệt, mà là chấp nhận những góc nhìn khác nhau trong tinh thần bao dung và tôn trọng, để cùng hướng tới mục tiêu lớn hơn: xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, hùng mạnh, văn minh, thịnh vượng, để các thế hệ mai sau không bao giờ phải chứng kiến chiến tranh, chia ly và hận thù, mất mát như cha ông từng đối mặt.
Chúng ta tin tưởng rằng, mọi người con đất Việt – dù sinh sống ở đâu, dù quá khứ thế nào – đều có thể đồng hành, chung sức, góp phần xây dựng một tương lai tươi sáng cho dân tộc.
Đảng và Nhà nước luôn nhất quán mở rộng vòng tay, trân trọng mọi đóng góp, lắng nghe mọi tiếng nói xây dựng, đoàn kết từ cộng đồng người Việt ở nước ngoài – những người đang góp phần kết nối Việt Nam với thế giới.
Chúng ta không thể viết lại lịch sử, nhưng chúng ta có thể hoạch định lại tương lai. Quá khứ là để ghi nhớ, để tri ân và để rút ra bài học. Tương lai là để cùng nhau xây dựng kiến tạo và phát triển.
Đó là lời hứa danh dự của thế hệ hôm nay với những người đã ngã xuống, là tâm nguyện chung của một dân tộc từng trải qua nhiều đau thương nhưng chưa bao giờ khuất phục".
---
Tổng Bí thư Tô Lâm
24/04/2025
NẾU LÀ ĐẢNG VIÊN TRONG HAI CUỘC TRƯỜNG CHINH CỨU NƯỚC, BẠN SẼ ĐƯỢC ĐẶC QUYỀN GÌ?
Nếu là đảng viên trong hai cuộc trường chinh đánh đuổi ngoại xâm, giải phóng dân tộc, bạn sẽ vinh dự được những đặc quyền mà không ai có thể có được.
Bạn sẽ được quyền nhường cho đồng chí, đồng đội để nhận phần ít hơn về mình, nắm cơm nhỏ hơn, cái áo rách hơn, cắn răng chịu cơn sốt rét để nhường viên kí ninh...để anh em được lành lặn hơn, ấm bụng hơn, khỏe mạnh hơn.
Là đảng viên, khi nghe hô "Xung phong", bạn sẽ vinh dự là người được cầm cờ đỏ sao vàng hoặc cờ nửa đỏ nửa xanh của Quân giải phóng xông lên trước, điều đó cũng có nghĩa bạn sẽ là người hứng chịu loạt đạn đầu tiên vãi ra như trấu của quân địch đang điên cuồng chống trả như những con thú bị dồn vào chân tường. Là đảng viên nếu sa vào ổ phục kích của địch, bạn sẽ phải là người rút lui sau cùng hoặc phải là người làm mồi thu hút hoả lực của địch về hướng khác để anh em thoát khỏi vòng vây. Là đảng viên trên tàu không số bạn sẽ phải là người rời tàu sau cùng nếu tàu bị lộ, hơn thế có thể bạn phải ở lại chịu nổ tung cùng tàu để hủy tài liệu, vũ khí, phương tiện không để rơi vào tay địch...
Là đảng viên, bạn không hề và không được phép trù trừ, lập tức xung phong đi nhận nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm. Đồng đội sẽ tổ chức lễ truy điệu sống cho bạn và những đồng chí cùng đi. Bạn là người duy nhất trên thế gian này thấy được đám tang của mình. Chuyến đi ấy cứ 10 người thì 9 người sẽ được nhận giấy báo tử ở quê nhà. 1 người còn lại sống sót có thể do quân ta công đồn thành công, khớp kế hoạch đến từng giây, nếu không khớp đến từng tích tắc như thế, bạn cũng sẽ không có trong danh sách trở về.
Là đảng viên, khi tham gia các lực lượng đặc biệt, bạn phải xác định mình đã...chết. Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang) luôn nói với anh em cấp dưới: "Tụi bay làm nghề này là phải xác định khắc lên ngực mình bốn chữ "Xem như chết rồi" thì tụi bay sẽ không còn sợ gì nữa". Câu nói vui nhưng mà thật đó của ông cũng chính là tinh thần của người đảng viên trong kháng chiến chống Pháp, Mỹ cứu nước: Ra đi, ra đi bảo tồn sông núi/Ra đi, ra đi thà chết chớ lui.
Là đảng viên, khi nước nhà thống nhất, giang sơn thu về một mối rồi, có thể bạn vẫn được ngắm hoà bình theo cách riêng của bạn, bạn được nằm im dưới cỏ nghe hạt tí tách nảy mầm, bạn nằm trong một khe đá nghe suối róc rách chảy quanh mình, bạn nằm dưới sân một trường học nào đó, nghe thế hệ tương lai mà vì họ bạn đã chiến đấu nô đùa.
- Việt Mạnh Hùng -
📊 GDP Mỹ: 27 nghìn tỷ đô
📈 GDP Việt Nam: 429 tỷ đô
👥 Dân số Mỹ gấp hơn 3 lần Việt Nam
💵 Thu nhập bình quân đầu người Mỹ: Hơn 83 nghìn đô/năm
💰 Thu nhập bình quân đầu người Việt Nam: 4,7 nghìn đô/năm
🚢 Việt Nam xuất khẩu sang Mỹ 136 tỷ đô - chỉ là những hạt cát nhỏ bé trong sa mạc kinh tế khổng lồ của Mỹ. Phần lớn là hàng may mặc, cá da trơn - những mặt hàng giá trị thấp chủ yếu đáp ứng nhu cầu thiết yếu.
🛒 Ngược lại, 13 tỷ đô nhập khẩu từ Mỹ lại là con số đáng kể với nền kinh tế Việt Nam. Đây còn là những sản phẩm cao cấp như ô tô Ford hay các thiết bị công nghệ từ "vương quốc quả táo cắn dở".
⚖️ Thế nhưng ông Trump vẫn quyết lấy 136 - 13 tỷ đô, tính ra thâm hụt thương mại 123 tỷ đô. Con số này chiếm gần 90% tổng kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam sang Mỹ. Và rồi ông ấy chia đôi con số này, kết quả là mức thuế 46%!
BẢN CHẤT CON SỐ 90% VÀ CHIẾN LƯỢC CỦA VIỆT NAM
Con số 90% mà Tổng thống Trump viện dẫn khi áp thuế 46% với hàng Việt Nam không phải là thuế suất thực tế mà Việt Nam áp dụng cho hàng Mỹ.
Dữ liệu từ các hiệp định thương mại cho thấy mức thuế Việt Nam áp với hàng Mỹ thực tế rất thấp. Ví dụ: bông 0%, đậu nành 2%, táo và cherry 5%, thịt gà 10%, và cao nhất là ô tô với 32%. Phần lớn hàng công nghiệp và nhiên liệu như chip bán dẫn, máy móc công nghiệp chỉ chịu thuế từ 0-5%.
TT Trump đã diễn giải 90% như "thao túng tiền tệ và rào cản thương mại" nhưng thực chất là chênh lệch giữa xuất và nhập khẩu. Số liệu năm 2023 chỉ ra Việt Nam xuất siêu sang Mỹ 136,6 tỷ USD. Để cân bằng thương mại, Việt Nam phải nhập khoảng 5 triệu ô tô từ Mỹ mỗi năm, hoặc mỗi người Việt (bao gồm trẻ em và người già) phải tiêu thụ 50 chai rượu Jack Daniel's 1 lít/năm - một điều hiển nhiên không thể thực hiện.
Mấu chốt vấn đề nằm ở sự khác biệt căn bản trong cấu trúc kinh tế. Mỹ vận hành nền kinh tế dựa vào tiêu dùng nội địa với người dân vay nợ để chi tiêu, trong khi Việt Nam và các nước châu Á tập trung vào xuất khẩu, sản xuất nhiều hơn tiêu dùng. Với quy mô kinh tế Việt Nam hiện tại, dù giảm thuế xuống 0% cho toàn bộ hàng Mỹ, việc cân bằng thương mại vẫn là bất khả thi. Nhưng Mỹ lại muốn có bằng được điều đó.
Và trong vấn đề này Việt Nam đã chủ động và có tầm nhìn xa.
Ngay sau khi Mỹ công bố mức thuế, Thủ tướng Phạm Minh Chính đã triệu tập cuộc họp với các bộ ngành để đánh giá tình hình và đề ra giải pháp. Chính phủ nhanh chóng thành lập tổ phản ứng nhanh do Phó Thủ tướng Bùi Thanh Sơn đứng đầu, đồng thời cử Phó Thủ tướng Hồ Đức Phớc sang Mỹ từ ngày 6-14/4 để tham gia Đối thoại chính sách cấp cao và đàm phán thương mại.
Các lãnh đạo Việt Nam nhìn nhận thách thức này như động lực để tái cấu trúc nền kinh tế.
Từ lâu, chính phủ đã nhận thức không thể phụ thuộc hơn 30% GDP vào thị trường Mỹ và cần thoát khỏi vị trí gia công giá trị thấp như trường hợp sản xuất điện thoại Samsung mà Tổng Bí thư Tô Lâm đã đề cập. Các giải pháp được đưa ra không chỉ nhằm giảm thiểu thiệt hại trước mắt mà còn xây dựng nền kinh tế độc lập, tự chủ, đa dạng hóa thị trường và sản phẩm.
Người đứng đầu Chính phủ chỉ rõ đây là cơ hội để cơ cấu lại nền kinh tế theo hướng phát triển nhanh nhưng bền vững, xanh hóa, số hóa, dựa vào khoa học công nghệ và đổi mới sáng tạo. Chính phủ đang thúc đẩy nội địa hóa, khai thác tốt hơn thị trường trong nước, đồng thời rà soát, sửa đổi các cơ chế chính sách phù hợp và đẩy mạnh đào tạo nhân lực chất lượng cao.
Mối quan hệ Việt-Mỹ không chỉ thể hiện qua những con số thuế quan đơn thuần. Và Việt Nam đang chuyển hóa áp lực thành cơ hội để nâng tầm vị thế của mình trong chuỗi giá trị toàn cầu.
24/03/2025
BẢN CHÂT ĐẾ QUỐC
(Hôm nay lão tập tành bàn chuyện chính trị cho có vẻ người lớn một chút)
Nói đến bản chất xấu xa của đế quốc thì sách nào viết cho đủ, vi thế, qua những sự kiện diễn biến trên thế giới mấy thập kỷ qua, bản thân lão nhận thức được mấy điều. Vì bài viết dài nên lão chia làm bốn phần như sau:
Phần I: Ném đá giấu tay
Phần II: Tay người đấm phản
Phần III: Giận cá chém thớt
Phần VI: Ghen ăn tức ở
***
PHẦN I: NÉM ĐÁ GIẤU TAY
Cái trò “ném đá giấu tay” thì không phải bước sang thời hiện đại bọn chúng mới làm đâu. Theo như nhiều bài viết, thì vào những năm 1950, khi thấy quân Pháp đang bị sa lầy ở Đông dương, nên chính quyền Mỹ thời đó, đã gánh tới 80% chi phí chiến tranh mà Pháp phải chi. Chính vì thế mà sau này Mỹ bảo gì, Pháp cũng phải theo. Ví dụ như, Pháp định dựng cái thây ma Bảo Đại đặt vào vị trí “quốc trưởng” của cái “Việt Nam Cộng hòa” sau khi Hiệp định Geneve 1954 được ký. Nhưng Mỹ bảo, “không được!”, phải để Mỹ dựng lên một con rối khác; con rối ấy chỉ dưới sự điều khiển của bàn tay duy nhất là ông chủ Mỹ. Thế là Ngô Đình Diệm được dựng lên. Và chính Diệm, sau này là Thiệu là Kỳ, theo lệnh Mỹ kéo dài cuộc chiến xâm lược nước ta suốt 20 năm.
Mỹ thua, Mỹ phải đặt bút ký vào bản Hiệp định Paris năm 1973, thế là Mỹ rút quân “trong danh dự”. Thế là Mỹ cay cú với nước Việt Nam đã bé lại còn nghèo. Vì thế vào năm 1972, Mỹ liền lôi kéo Trung quốc về phía mình, nhằm mục đích chia rẽ phe XHCN, đích tiếp theo là mượn bàn tay của Trung quốc và Khmer đỏ giúp Mỹ trả mối thù Việt Nam. Bởi qua cuộc chiến ổ Việt Nam, Mỹ mất mặt với thế giới quá, vì vậy Mỹ khó mà nuốt trôi thất bại mà dân Việt Nam đã “tặng”. Gần 60 ngàn lính Mỹ bỏ xác ở Việt Nam (chưa kể lính của đám chư hầu); với lại khoảng 300 tỷ đô đã dốc vào chiến trường này. Còn khoản mất uy tín với thế giới thì không có tiền nào bù đắp nổi.
Đó là chuyện mượn tay Pháp, Trung quốc, Khmer đỏ để chống lại dân tộc Việt Nam. Nhưng một khi, những cách ấy vẫn không thể khuất phục được dân Việt, Mỹ liền dùng bàn tay của những tổ chức quốc tế, những chính quyền của các nước chư hầu, chơi một cú tất tay là “bao vây kinh tế và cấm vận” Việt Nam, từ năm 1975 đến 1995, hai mươi năm chứ ít gì!
Chừng ấy biện pháp, gián tiếp có, trực tiếp có, mà vẫn không tiêu diệt được dân tộc Việt, cách cuối cùng là làm hòa. Thế là Mỹ cử ông Bill Clinton sang Việt Nam vào năm 1995, tuyên bố rỡ bỏ “bao vậy cấm vận” để thiết lập quan hệ bình thường giữa hai nước Việt Mỹ. Được cái, dân Việt không bao giờ quên lịch sử của mình, song không thù dai; chúng ta luôn “gác lại quá khứ, hướng tới tương lai” (nhớ là “gác lại” chứ không được quên, cũng không được xuyên tạc), và chúng ta cũng luôn làm theo lời tổ tiên ta dạy, “đánh kẻ chạy đi chứ không đánh người chạy lại”.
Đó là chuyện của nước ta. Khốn nỗi cái trò ném đá giấu tay, nó đã trở thành bản chất của những kẻ tôn thờ chủ nghĩa đế quốc rồi.
Rút kinh nghiệm sau thất bại ở Việt Nam, Mỹ ném một tảng đá khá lớn về phía nước Nga, nhưng kẻ nhận lệnh ném tảng đá ấy lại là mấy tên tay sai mạt hạng ở Ukraine. Lão gọi chúng là tay sai mạt hạng bởi chúng chúng chẳng còn nghĩ đến “tình huynh đệ, nghĩa đồng bào”. Đối với chúng thì chỉ có tiền!
Tuyển được đám tay sai ấy, Mỹ cử một mụ đàn bà Nuland, núp trong khách sạn ở Kiev, với một va-li tiền (nghe đâu là 5 triệu đô), cộng với một ít cây súng. Thế là mụ ta tạo ra một “cuộc cách mạng giả hiệu”, cốt để dựng được mấy tên hề là làm “lãnh đạo quốc gia” Ukraine. Súng đạn Mỹ bắn bất kỳ ai, miễn là kích động được cuộc bạo loạn, ngày 12/05/2014, hàng trăm người dân Ukraine yêu nước bị dồn vào trụ sở công đoàn để bọn tân phát xít thiêu sống, tại đó, chúng giết chết 48 người với 200 người bị thương. Ấy thế mà cái cơ quan “quan sát nhân quyền (HRW)” chả dám động đến lông chân bố Mỹ đến một câu.
Tất cả súng đạn, máy bay, tàu chiến cùng với hàng trăm tỷ đô, mà Mỹ và đám chư hầu chuyển cho những tên hề ở Ukraine, là những tảng đá mà Mỹ ném để phá hoại nước Nga. Kết quả là hàng triệu người anh em Slavo của cả hai bên, chết; hàng triệu người Ukraine bỏ nước đi tị nạn, đất nước tan hoang. Còn tên hề và đồng bọn, nghe đâu cũng kiếm chác được ối. Để coi cái ông tổng thống thứ 47 (ông 47) có tìm ra “dòng chảy của đồng tiền” đi đâu và đang nằm tại đâu không? Ông 47 này cũng chẳng tử tế gì đâu, phe nọ đánh phe kia mà thôi. Nói gọn là như thế./.
Hình trong bài: Người dân tỉnh Odessa bất lực nhìn đồng bào mình bị thiêu sống ở bên trong trụ sở Công đoàn.
Ngày: 24/03/2025
Ngã Thị Dã
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Contact the business
Telephone
Website
Address
Ho Chi Minh City
848