Reply 1999
một chút gia vị đáng iu cho cuộc sống của bạn 🫰
17/12/2025
Bình luận của dân mạng về những video thi đấu Audition ở Sea Games 😂 Thật ra những con tướng mạnh thực sự giờ đang bế con và quy ẩn giang hồ hết rồi 🤭
17/12/2025
Top những truyền thuyết đô thị không nên tin:
Top 1: Chị đẹp Tóc Tiên mất lửa nghề 🤓
30/06/2025
hồi trẻ chưa trải sự đời
23/06/2025
là zị đó
22/06/2025
Khi LDBL cùng đọ nhan sắc với đồng chí Lê Hoàng Hiệp =))
22/06/2025
thẳng thớm lên
21/06/2025
khi khách hàng không còn là thượng đế
21/06/2025
21/06/2025
Chỉ với 1 cái tournevis, cụ đã vá lại cả thế giới.
Khi George bước sang tuổi 79 và nghỉ hưu, ông không mua gậy chơi golf, cũng chẳng mắc võng ngoài vườn.
Thay vào đó, ông treo một tấm bảng tự làm trước cửa nhà để xe:
"Đồ hỏng? Mang đến đây. Không lấy tiền. Chỉ cần trà và chuyện trò."
Cư dân thị trấn nhỏ Maple Grove nghĩ ông hơi… lẩm cẩm.
“Ai lại đi sửa đồ miễn phí cơ chứ?” – ông thợ cắt tóc càu nhàu.
Nhưng George có lý do của mình.
Vợ ông, bà Ruth, từng dành cả đời để khâu lại áo rách, sửa khung ảnh nứt cho bất cứ ai gõ cửa.
Bà hay nói:
“Lãng phí là thói quen. Còn tử tế là cách chữa lành.”
Bà mất năm ngoái, để lại trong George đôi bàn tay khát khao được tiếp tục sửa chữa — không chỉ vật dụng, mà cả những điều dang dở bà để lại.
Người đầu tiên tìm đến là Mia, 8 tuổi.
Cô bé kéo theo một chiếc xe đồ chơi bằng nhựa, mất một bánh xe.
“Bố cháu nói không đủ tiền mua cái mới.” – Mia lí nhí.
George cười, lục lọi trong hộp đồ nghề.
Một tiếng sau, chiếc xe lại chạy bon bon — giờ gắn một chiếc nắp chai làm bánh và bọc bằng băng keo bạc.
“Bây giờ là phiên bản đặc biệt rồi đấy.” – ông nháy mắt.
Mia cười toe toét mang xe về.
Mẹ cô bé ở lại.
“Ông ơi… ông có sửa được hồ sơ xin việc không?”
“Tôi thất nghiệp từ khi nhà máy đóng cửa.”
Buổi trưa hôm đó, gara nhà George rộn ràng.
Một bà cụ đem đến chiếc đồng hồ vỡ — “Chồng tôi lên dây nó mỗi sáng Chủ nhật.”
Một cậu thiếu niên mang theo ba lô rách.
George sửa tất cả.
Nhưng ông không còn làm một mình.
Một cô giáo nghỉ hưu giúp người khác viết CV.
Một bà thợ may cũ khâu lại ba lô.
Mia quay lại, dúi vào tay ông hũ mứt:
“Mẹ cháu cảm ơn ông. Mẹ vừa phỏng vấn xong.”
Rồi… có đơn khiếu nại.
“Hoạt động trái phép.” – thanh tra thị trấn cảnh báo.
“Ông vi phạm luật quy hoạch.”
Thị trưởng, một người kỹ tính, yêu cầu ông dừng lại.
Sáng hôm sau, bãi cỏ trước nhà George chật kín.
40 người dân đứng đó, tay cầm máy nướng hỏng, mền rách, bảng biểu với dòng chữ:
"Hãy sửa luật, đừng sửa lòng tốt!"
Phóng viên đến đưa tin:
“Lòng tốt có phạm pháp không?”
Thị trưởng phải nhượng bộ.
“Muốn sửa đồ? Được. Nhưng dọn ra khu công cộng.”
Họ gợi ý thuê lại trạm cứu hỏa cũ. Không cam kết gì thêm.
Thế là bắt đầu…
Trạm cứu hỏa được quét vôi vàng rực rỡ, đặt tên là “Góc nhỏ của Ruth”.
Thợ sửa ống nước dạy nghề.
Thanh thiếu niên học cách vá vớ.
Người làm bánh đổi bánh mì lấy lò vi sóng được sửa xong.
Rác thải của thị trấn giảm 30%.
Nhưng điều quý nhất là những câu chuyện.
Một góa phụ ngồi sửa đèn bàn, đối diện là người cha đơn thân đang thay lốp xe đạp.
Họ nói về Ruth.
Về mất mát.
Và hy vọng.
Tuần trước, George nhận được một mảnh giấy trong hộp thư.
Là của Mia, giờ đã 16 tuổi, đang thực tập tại một phòng nghiên cứu robot.
"Ông đã dạy cháu cách nhìn thấy giá trị trong những điều tưởng như hỏng hóc.
Cháu đang chế tạo một cánh tay giả dùng năng lượng mặt trời.
P.S: Xe đồ chơi vẫn còn chạy ngon lành!"
Ngày nay, 12 thị trấn trong bang đã có những “Trung tâm sửa đồ”.
Không nơi nào tính phí.
Chỗ nào cũng có trà nóng.
Thật buồn cười, phải không?
Chỉ một ông già với cái tuốc nơ vít… lại có thể bắt đầu vá lại cả một thế giới.
TG Văn Chương
21/06/2025
Bữa giờ nghe vụ "con nít không biết gì đâu" mình cũng hoang mang.
Sáng nay ông chồng về nhà lấy đồ, mình mở cửa sẵn cho Bắp mập đi chơi một chút. Bắp chạy ra bãi cỏ thì có thằng cu kia tầm 10 tuổi xách cái ống nước định đá nh Bắp.
Mình quát lên: Em nó đâu có làm gì con sao con đánh em?
Mẹ nó đứng trong nhà nói ra: Con nít mà, sao em la nó? Con chó thôi mà, chị đền cho.
Được đà mẹ bênh, nó cầm cây dí chạy lại gần Bắp, Bắp thì xem nó như đối tượng tấn công nên chuẩn bị vồ lấy.
Mẹ thằng bé khoái chí: Đậ p nó đi con, láo.
Mình lẵng lặng đi vô nhà, cầm cục gạch ống để sẵn ra hét lên: Con tao mà rụng 1 cọng lông thì có đứa biết mùi liền.
Nói xong mình xách cục gạch đi thẳng ra bãi cỏ.
Thằng nhỏ chạy thẳng lại chỗ mẹ nó.
Mình nói: "Có con không biết dạy, giờ nó đ ánh con chó, mai mốt nó gi.ết người thì đi lên toà mà hét lên với người ta nghen!", "Nhắm đẻ được thì dạy được. Dạy không được thì nhíu lại chứ đừng có nhảy đực cho đã mà đẻ ra để đi gây hoạ!".
Xong mình thấy bả mếu luôn.
Mình ẵm Bắp vô nhà thì cô hàng xóm nói con của bả đã nhận nước mấy con mèo trong xóm rồi mà không ai nói á. Tại chồng bả quen trưởng ấp gì gì á 🙂
Tao chấp!
Nguồn: Hương Trà
trên đời ko có gì làm khó được tao
cái gì khó tao ko làmmm
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Website
Address
TP HCM
Ho Chi Minh City
7000000