Else Cosmetics
Thương hiệu mỹ phẩm Else được ra đời với sứ mệnh mang lại những sản phẩm chăm sóc sắc đẹp chất lượng, an toàn và hiệu quả cho phái đẹp.
Từ khi mới thành lập, Else đã khẳng định được tên tuổi của mình trong ngành mỹ phẩm.
🎵 EM BÁN TÌNH TÔI – MỘT KHÚC BOLERO CHO NGƯỜI BỊ PHẢN BỘI
Có những cuộc tình kết thúc vì hết yêu.
Nhưng cũng có những cuộc tình tan vỡ bởi một sự thật quá phũ phàng...
Anh đã từng tin vào lời hẹn thủy chung, từng nghĩ chỉ cần mình yêu đủ chân thành thì hai người sẽ có thể đi cùng nhau đến cuối con đường.
Nhưng rồi cô gái anh yêu lựa chọn son phấn, bạc tiền và những cuộc vui. Một người đàn ông lớn tuổi bước vào cuộc đời cô bằng vật chất. Sau đó lại thêm những bóng người khác...
Đến khi sự thật được phơi bày, điều khiến anh đau nhất không còn là chuyện cô thuộc về ai.
Mà là nhận ra:
Người con gái anh từng yêu… đã không còn là người con gái của ngày xưa.
🎶 “Em bán tình tôi… lấy đời son phấn,
Bán cả câu thề… đổi lấy phù hoa.
Người mua hương sắc đi qua,
Còn anh mua lấy… xót xa một đời…”
“EM BÁN TÌNH TÔI” là một ca khúc Bolero trữ tình dành cho những ai từng trao hết lòng tin, để rồi nhận lại một sự thật khiến cả tình yêu sụp đổ.
Không phải lời oán hận.
Không phải mong người quay lại.
Chỉ là tiếng lòng của một người đàn ông sau cùng đã hiểu:
Có những người mất đi không đáng tiếc.
Điều đáng tiếc nhất… là những năm tháng ta từng yêu họ bằng cả trái tim.
🎧 EM BÁN TÌNH TÔI
Bolero trữ tình – một khúc tình buồn về phản bội, phù hoa và cái giá của lòng chung thủy.
CHỈ VÌ ĂN MẶC GIẢN DỊ, ÔNG BỊ MỜI KHỎI BÀN TIỆC… NHƯNG VÀI PHÚT SAU, CẢ KHÁN PHÒNG MỚI BIẾT ÔNG LÀ AI
Trong buổi tiệc kỷ niệm 30 năm thành lập công ty, một người đàn ông lớn tuổi với bộ quần áo giản dị bước đến khu vực dành cho quản lý và khách mời.
Nhìn cách ăn mặc của ông, Minh nghĩ ông chỉ là tài xế đi cùng một vị khách.
Nhưng Lan vẫn nhìn về phía sân khấu, chờ một người nào đó xuất hiện.
Người mà vài phút trước anh tưởng là tài xế lại chính là người đã sáng lập công ty 30 năm trước.
Ông Hải vẫn mặc nguyên chiếc áo giản dị ấy bước lên sân khấu.
Cầm micro, ông nói:
“Hồi nãy có người hỏi tôi… bác ngồi nhầm bàn phải không?”
Minh khựng lại.
Nhưng ông Hải không gọi tên Minh.
Không trách móc.
Cũng không làm khó bất kỳ ai.
Ông nhìn về phía bàn nhân viên:
“Nhưng có một cô gái… chưa biết tôi là ai vẫn kéo ghế mời tôi ngồi.”
Lan bất ngờ nhìn lên.
Ông Hải tiếp:
“Ba mươi năm rồi, tôi vẫn tin một điều…”
Cả khán phòng im lặng.
“Không có cái bàn nào làm một người quan trọng hơn người khác.”
Rồi ông nhìn Lan:
“Lan, cháu đứng lên được không?”
Lan bối rối đứng dậy.
Cô nói:
“Cháu có làm gì đâu bác?”
Ông Hải mỉm cười và nói một câu khiến cả khán phòng lặng đi:
“Chính vì cháu không biết tôi là ai… mà bác mới biết cháu là người thế nào.”
Có những người chỉ trở nên lịch sự sau khi biết đối phương có địa vị.
Nhưng lòng tử tế thật sự lại được thể hiện trước khi chúng ta biết người trước mặt mình là ai, có bao nhiêu tiền hay đang ngồi ở chiếc ghế nào.
Đừng dùng quần áo để đo giá trị một con người.
Đừng dùng chức vụ để quyết định mức độ tôn trọng.
Bởi đôi khi, cách bạn đối xử với một người mà bạn nghĩ rằng “chẳng có gì đặc biệt” lại nói lên rất nhiều về chính con người bạn.
Nếu là Minh, sau khi nghe câu nói cuối cùng của ông Hải, bạn sẽ làm gì?
CỨ ĐỂ ANH ẤY TRÌNH BÀY
Trong cuộc họp quan trọng, Quân bất ngờ đứng lên trước tất cả mọi người:
“Phương án này là do tôi xây dựng. Tôi mất gần ba tuần mới hoàn thiện được.”
Mai sững người.
Bởi người thực sự dành ba tuần để xây dựng phương án ấy… chính là cô.
Giám đốc quay sang hỏi:
“Cô Mai có ý kiến gì không?”
Ai cũng nghĩ Mai sẽ lập tức phản bác.
Nhưng cô chỉ bình tĩnh nhìn Quân:
“Không ạ. Cứ để anh Quân trình bày.”
Quân càng tự tin. Anh tiếp tục khẳng định đây là phương án tối ưu nhất của dự án.
Giám đốc không tranh luận. Ông chỉ mở bản báo cáo và hỏi một câu:
“Tại sao anh lại loại phương án B ở bước cuối?”
Quân khựng lại.
“Ờ… cái đó…”
Rồi anh cố trả lời:
“Vì phương án B chi phí cao hơn.”
Giám đốc chỉ nói một từ:
“Sai.”
Ông quay sang Mai.
Cô bình tĩnh giải thích:
“Không phải vì chi phí. Mà vì nó làm dự án chậm thêm 18 ngày.”
Căn phòng im lặng.
Giám đốc khép tập tài liệu lại, nhìn Quân:
“Người lấy bản báo cáo có thể nhớ con số… nhưng người làm ra nó mới biết tại sao.”
Mai không cần tranh công.
Không cần lớn tiếng.
Cũng chẳng cần chứng minh mình giỏi hơn ai.
Bởi thành quả có thể bị lấy mất trong chốc lát, nhưng năng lực tạo ra thành quả thì không dễ đánh cắp.
Nếu bạn là giám đốc trong tình huống này, bạn sẽ xử lý Quân thế nào?
NGƯỜI TRONG VIDEO KHÔNG PHẢI TÔI
Bạn sẽ làm gì nếu một ngày nhận được video ghi lại cảnh chính mình bước vào một căn nhà mà mình chưa từng đến?
Nam vừa trở về nhà thì điện thoại rung.
Một tài khoản lạ gửi cho anh đoạn video từ camera giám sát.
Trong đó, một người đàn ông có khuôn mặt giống hệt Nam, mặc đúng chiếc áo anh thường mặc, bước xuống từ chính chiếc xe của anh rồi đi vào một căn nhà xa lạ.
Nam chết lặng.
“Không thể nào…”
Anh nhìn chìa khóa xe đang nằm ngay trên bàn.
Rồi một tin nhắn xuất hiện:
“Anh còn 24 giờ để chứng minh người trong video không phải anh.”
Nam gọi lại.
Thuê bao không tồn tại.
Anh lập tức xuống bãi xe.
Chiếc xe vẫn ở đó.
Nhưng thẻ nhớ camera hành trình đã biến mất.
Đúng lúc ấy, chú Thành – bảo vệ tòa nhà – bước tới với một chiếc thẻ nhớ trên tay.
“Anh tìm cái này hả?”
Nam sửng sốt:
“Chú lấy nó?”
Chú Thành lắc đầu.
“Không. Có người nhờ tôi đưa cho anh… đúng tối nay.”
Nam hỏi:
“Ai?”
Chú Thành nhìn anh:
“Một người giống anh.”
Nam mang thẻ nhớ về nhà và mở dữ liệu.
22:14 — chiếc xe của anh rời bãi.
11 phút đã bị ai đó đánh cắp khỏi cuộc đời anh.
Nam xem đi xem lại đoạn video.
Rồi anh phát hiện một chi tiết.
Người lái xe có một hình xăm nhỏ trên cổ tay.
Nam lập tức nhìn xuống tay mình.
Không có.
Điện thoại rung.
“Tốt. Anh tìm ra điểm khác biệt rồi.”
Tin nhắn thứ hai xuất hiện:
“Bây giờ hãy tự hỏi… ai biết anh đủ rõ để chuẩn bị tất cả những thứ này?”
Nam từ từ nhìn sang một bức ảnh cũ trên bàn.
Trong ảnh, anh đang đứng cạnh một người đàn ông khác.
Điện thoại lại rung.
Chỉ còn một dòng:
Kẻ đó biết khuôn mặt của Nam.
Biết quần áo anh mặc.
Biết chiếc xe anh đi.
Thậm chí có thể tiếp cận được chiếc xe và camera hành trình.
Vậy người đang muốn biến Nam thành nghi phạm.
Nếu là Nam, bạn sẽ điều tra người trong bức ảnh trước, hay tìm đến căn nhà trong video?
NGƯỜI BẠN 20 NĂM KHÔNG ĐƯỢC MỜI DỰ ĐÁM CƯỚI
Hai mươi năm chơi thân với nhau.
Vậy mà đến ngày cưới của Tuấn, Hùng lại là người không có tên trong danh sách khách mời.
Hùng tức giận tìm thẳng đến chú rể:
— “Hai mươi năm chơi với nhau… đám cưới mày không mời tao?”
Tuấn không né tránh.
— “Tao không mời mày… vì Linh bắt tao chọn.”
— “Chọn cái gì?”
— “Cưới cô ấy… hoặc tiếp tục chơi với mày.”
Hùng chết lặng.
Anh hỏi điều mà có lẽ bất kỳ người bạn nào cũng sẽ hỏi:
— “Vậy mày chọn cô ấy?”
Nhưng câu trả lời của Tuấn lại khiến mọi chuyện hoàn toàn đảo ngược.
— “Không. Tao đang muốn biết… tại sao người sắp làm vợ tao lại sợ mày đến vậy.”
Đúng lúc đó, Linh xuất hiện trong bộ váy cưới.
Cô nhìn hai người đàn ông rồi nói:
— “Vì anh ấy biết chuyện mà em chưa từng kể anh.”
Không khí như đông cứng.
Năm năm trước, Linh từng gây ra một vụ tai nạn rồi rời khỏi hiện trường.
Và Hùng chính là người đã đưa nạn nhân đi cấp cứu.
Linh nhìn Hùng:
— “Anh đã hứa không nói.”
Hùng đáp:
— “Tôi hứa không kể. Nhưng tôi không nói dối bạn mình.”
Từ bên trong sảnh cưới, tiếng MC đã vang lên mời cô dâu chú rể chuẩn bị.
Tuấn nhìn Linh.
Rồi anh chậm rãi tháo bông hoa cài trên áo chú rể xuống.
Nhưng anh không vứt nó đi.
Anh chỉ giữ nó trong tay và nói:
— “Anh cần nghe toàn bộ sự thật.”
Có những bí mật thuộc về quá khứ.
Nhưng khi hai người chuẩn bị bước vào hôn nhân, câu hỏi không còn chỉ là “Chuyện đó đã xảy ra bao lâu rồi?”
Mà là:
“Người mình sắp cưới có quyền được biết sự thật hay không?”
Nếu bạn là Tuấn, đứng trước cửa lễ cưới và vừa biết chuyện này…
Bạn sẽ nghe Linh giải thích rồi tiếp tục đám cưới, hay dừng lại ngay tại đó?
CÁI GIÁ CỦA THÀNH CÔNG
Ngày Khải được bổ nhiệm Giám đốc, anh trở về nhà với một bó hoa trên tay.
Ba năm làm việc đến tối.
Ba năm những cuộc họp nối tiếp.
Ba năm cố gắng cho một vị trí mà anh tin rằng sẽ mang đến cho gia đình một tương lai tốt hơn.
Anh vui mừng nói với vợ:
“Anh được bổ nhiệm Giám đốc rồi! Ba năm cuối cùng cũng đáng.”
Nhưng Thảo không ôm anh.
Cô chỉ lặng lẽ đặt một tờ giấy xuống bàn.
ĐƠN LY HÔN.
Khải chết lặng.
“Em có người khác?”
Thảo chỉ đáp:
“Không.”
Không có người thứ ba.
Không có ngoại tình.
Không có một bí mật tình cảm nào cả.
Thảo mở điện thoại.
Suốt ba năm, những gì cô nhận được từ chồng cứ lặp đi lặp lại:
“Họp.”
“Anh bận.”
“Anh về trễ.”
“Em ngủ trước đi.”
Khải nghẹn lại:
“Anh làm tất cả cũng vì gia đình.”
Thảo nhìn anh:
“Nhưng gia đình có cần một mình tiền đâu anh.”
Khải vẫn không hiểu.
Anh chưa từng phản bội vợ. Chưa từng có người phụ nữ khác.
“Anh chưa từng phản bội em.”
Thảo khẽ đáp:
“Em biết.”
“Vậy tại sao?”
Và lần này, Thảo nói điều mà có lẽ Khải đã không nhận ra trong suốt ba năm:
“Em không rời anh vì hôm nay anh thành công.”
“Em rời đi vì ba năm qua… cuộc hôn nhân này chỉ còn một người sống trong đó.”
Căn phòng im lặng.
Khải nhìn bó hoa anh vừa mang về, rồi nhìn tờ đơn ly hôn nằm ngay bên cạnh.
Một thứ là thành công anh mất ba năm để có được.
Một thứ là gia đình anh cũng mất ba năm để đánh mất mà không hề hay biết.
Khải hỏi rất nhỏ:
“Muộn rồi sao em?”
Có những cuộc hôn nhân không kết thúc vì phản bội.
Chúng kết thúc bởi những bữa tối chỉ còn một người, những cuộc trò chuyện bị hoãn lại và vô số lần:
“Em ngủ trước đi.”
Thành công không có lỗi.
Nhưng nếu một ngày quay lại, người mình muốn chia sẻ thành công đã không còn muốn chờ nữa
Nếu bạn là Thảo, bạn sẽ cho Khải thêm một cơ hội hay vẫn ký đơn ly hôn?
🎵 BẾN CŨ CÒN THƯƠNG
Có những mối tình đã đi qua rất lâu…
Nhưng chỉ cần một lần trở lại bến sông xưa, nghe tiếng gió bên hàng cây, nhìn con đò cũ nằm im trong chiều muộn… mọi ký ức bỗng trở về như chưa từng xa.
“Bến Cũ Còn Thương” là câu chuyện về một mối tình đầu như thế.
Ngày ấy, hai người từng chung một con đường, từng qua một nhịp cầu, từng ngồi bên dòng sông và mang trong lòng những điều chưa kịp nói.
Rồi người đi…
Năm tháng trôi qua…
Đến ngày trở lại, bến vẫn còn, sông vẫn chảy, chỉ người năm ấy đã sang ngang.
Ơi người… người có còn thương?
Bến xưa còn đợi, con đường còn mong.
Anh về tìm lại dòng sông,
Tìm câu hẹn cũ… mà không thấy người.
Một ca khúc Cha-cha-cha trữ tình mang màu sắc quê hương và hoài niệm. Nhịp nhạc dìu nhẹ, có chút tình tứ, nhưng ẩn phía sau lại là nỗi buồn của một tình yêu đã lỡ.
Bởi đôi khi điều khiến chúng ta nhớ nhất không phải một cuộc tình đã kết thúc…
Mà là một lời yêu năm ấy chưa kịp nói thành câu.
Và dù bao nhiêu năm đi nữa:
“Bến xưa còn đó… tình đầu còn thương.” ❤️
🎧 BẾN CŨ CÒN THƯƠNG
Một ca khúc dành cho những ai từng có một người… không còn bên cạnh, nhưng chưa bao giờ thật sự rời khỏi ký ức.
Nếu bạn cũng từng có một mối tình như thế, hãy để lại một ❤️ thay cho lời muốn nói với người năm xưa.
ELSE BODY CREAM – DA ĐẸP KHÔNG CHỈ LÀ TRẮNG ✨
Dưỡng body mỗi ngày mà da vẫn khô, xỉn màu?
Có thể đã đến lúc bạn xem lại loại kem dưỡng mình đang sử dụng.
Một làn da body đẹp không chỉ cần vẻ ngoài sáng mịn, mà còn cần được dưỡng ẩm và chăm sóc đều đặn mỗi ngày.
✨ ELSE WHITENING AND MOISTURIZING BODY CREAM 200G
Với chất kem mịn màng, dễ thoa, Else Body Cream giúp chăm sóc và dưỡng ẩm cho làn da, mang đến cảm giác mềm mại và vẻ ngoài sáng mịn, khỏe khoắn, đầy sức sống.
Mỗi ngày chỉ cần dành một chút thời gian cho làn da của chính mình. Thoa kem nhẹ nhàng trên body, massage đều và cảm nhận một làn da được chăm sóc chỉn chu hơn từng ngày.
Da được chăm đúng cách… nhìn thôi cũng muốn chạm.
Nếu bạn đang tìm một sản phẩm để biến việc dưỡng body thành thói quen mỗi ngày:
Hãy thử Else Body Cream hôm nay – và để làn da của bạn tự lên tiếng.
🌐 else.vn
☎️ 08888.56505
📍 Lầu 9, số 68 Nguyễn Huệ, Phường Sài Gòn, TP. Hồ Chí Minh
8 TRIỆU MỖI THÁNG – BÍ MẬT CỦA NGƯỜI VỢ
Gần hai năm nay, tháng nào Lan cũng âm thầm chuyển 8 triệu đồng cho Quân – chồng cũ của mình.
Cho đến một ngày, Minh phát hiện.
“Quân… là chồng cũ của em đúng không?”
“Đúng.”
“Vậy tại sao tháng nào em cũng chuyển cho anh ta 8 triệu?”
Lan im lặng.
“Bao lâu rồi?”
“Gần hai năm.”
Minh chỉ hỏi thêm một câu:
“Anh ta đang là gì của em?”
Lan nhìn thẳng vào chồng:
“Không còn là gì cả.”
Nhưng gần hai năm giấu chồng một khoản tiền như vậy, liệu một câu trả lời có đủ?
Minh đặt đơn ly hôn lên bàn.
Lan không khóc. Không thanh minh. Cũng không níu kéo.
Cô chỉ lấy ra một tập hồ sơ cũ:
“Anh đọc cái này đi. Đọc xong… anh vẫn muốn ký thì em ký.”
Bên trong là một hợp đồng bảo lãnh từ cuộc hôn nhân trước.
Lan và Quân từng cùng đứng tên bảo lãnh cho anh trai của Quân. Người đó bỏ đi, để lại khoản nợ mà cả hai vẫn phải chịu trách nhiệm.
8 triệu mỗi tháng không phải tiền Lan gửi cho một mối tình cũ.
Đó là món nợ của quá khứ.
Minh hiểu tất cả.
Nhưng anh không xé đơn ly hôn.
Anh chỉ nhìn Lan:
“Anh giận không phải vì 8 triệu.”
“Anh là chồng em… mà lại là người biết cuối cùng.”
Có những bí mật không phải là phản bội.
Nhưng khi bước vào hôn nhân, giấu một sự thật đủ lớn liệu có phải là một kiểu phản bội niềm tin?
Nếu bạn là Minh, bạn sẽ làm gì?
Tha thứ vì Lan không ngoại tình?
Hay không thể chấp nhận việc người bạn đời giấu mình suốt gần hai năm?
100 NGHÌN CỦA BA
Ông Sáu bất ngờ tìm đến công ty của con trai.
Giữa văn phòng sang trọng, ông đứng lạc lõng trong bộ quần áo cũ rồi ngập ngừng hỏi:
“Minh... cho ba mượn một trăm ngàn được hông con?”
Thấy đồng nghiệp đang nhìn, Minh vội lấy tiền đưa cho cha rồi hạ giọng:
“Ba cầm đi. Lần sau đừng lên công ty tìm con nữa.”
Ông chỉ khẽ gật đầu:
“Ừ... ba biết rồi.”
Rời công ty, ông không mua cơm.
Không mua thuốc.
Cũng chẳng mua thứ gì cho mình.
Ông bước vào một tiệm bánh, nhìn những chiếc bánh trong tủ kính rồi hỏi:
“Cái nhỏ này... bao nhiêu vậy con?”
“Dạ, chín mươi ngàn chú.”
Ông mỉm cười:
“Vậy lấy cho chú cái đó.”
Tối hôm ấy, trong căn phòng nhỏ chỉ có một mình, ông mở hộp bánh, cắm lên đó một cây nến.
Ông nhìn tấm ảnh cũ của hai cha con trên điện thoại rồi khe khẽ:
“Ba nhớ mà...”
Ngọn nến được thắp lên.
Không có tiệc.
Không có khách.
Không có người con trai bên cạnh.
Chỉ có một người cha già ngồi trước chiếc bánh 90 nghìn và nói:
“Chúc mừng sinh nhật con nghen, Minh.”
Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại trên bàn rung lên.
MINH ĐANG GỌI...
Bàn tay già chậm rãi đưa về phía điện thoại...
Và câu chuyện dừng lại ở đó.
Có những người cha chẳng bao giờ đòi con phải nhớ sinh nhật của mình.
Nhưng sinh nhật của con, dù con đã lớn bao nhiêu tuổi, họ vẫn chưa từng quên.
Đừng đợi đến một ngày chiếc điện thoại ấy không còn ai bắt máy... mới nhớ rằng mình từng có một người luôn chờ mình gọi về.
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Website
Address
Lầu 9, Số 68 Nguyễn Huệ, Phường Bến Nghé, Q1
Ho Chi Minh City
700000