Đẹp Plus
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Đẹp Plus, Health/Beauty, Ho Chi Minh City.
21/12/2025
NGƯỜI PHỤ NỮ GÁNH HAI THÙNG NƯỚC
Có một người phụ nữ trẻ, trước khi về làm vợ, được dạy rất nhiều điều...
Rằng phải biết hy sinh.
Rằng phải nhẫn nhịn.
Rằng phải cam chịu.
Rằng phải giữ gìn gia đình, vì chồng, vì con, vì tất cả – trừ chính mình.
Ngày cưới, mẹ trao cho cô một đòn gánh.
Và nhẹ nhàng dặn:
“Làm vợ là phải biết gánh.”
Ban đầu, hai đầu gánh rỗng.
Cô bước đi nhẹ tênh.
Thậm chí, cô còn thấy tự hào… vì mình "gánh được".
Vì trong tâm cô, "gánh được" nghĩa là "xứng đáng với yêu thương".
Nhưng rồi… từng ngày trôi qua, mỗi năm lại có người đổ thêm nước vào hai đầu gánh ấy.
Nhà chồng thêm vào:
“Con dâu phải thế này, thế kia…”
Chồng thêm vào:
“Anh bận lắm… em thông cảm cho anh.”
Con cái thêm vào:
“Mẹ phải hi sinh… mẹ là mẹ mà.”
Xã hội cũng không quên:
“Phụ nữ giỏi là phải cam chịu.”
Cô không nói gì.
Không phản đối.
Vì từ bé, cô đã được dạy rằng:
“Chịu đựng là yêu thương. Nhẫn nhịn là bao dung.”
Nhưng có một điều kỳ lạ…
Cô càng gánh giỏi,
Càng ít người hỏi cô có mệt không.
Càng gồng tốt,
Càng không ai nghĩ cô cần được nghỉ.
Và rồi, mọi người mặc nhiên tin rằng:
“Cô chịu được mà.”
Cho đến một ngày, cô quỵ ngã.
Không phải vì một cú sốc lớn.
Mà chỉ là...
Một câu nói vô tâm.
Một bữa cơm vắng sự quan tâm.
Một ánh nhìn lạnh lùng, coi sự hi sinh của cô là điều hiển nhiên.
Giọt nước cuối cùng làm tràn thùng.
Cô bật khóc.
Cô hỏi:
“Tại sao tôi lại khổ đến vậy?”
Nhưng không ai trả lời…
Vì chưa ai từng hỏi:
“Ai đã bắt cô phải gánh tất cả một mình?”
Sự thật là…
Phụ nữ không khổ vì hôn nhân.
Họ khổ vì mang vào hôn nhân một niềm tin sai lầm:
Rằng giá trị của mình nằm ở khả năng chịu đựng.
Họ tin rằng:
Nhẫn nhịn là đức hạnh.
Im lặng là cao thượng.
Hy sinh là cách giữ gìn yêu thương.
Nhưng...
Hôn nhân không phải là một cuộc thi xem ai gánh giỏi hơn.
Mà là một hành trình – nơi hai người cùng san sẻ.
Cuối cùng, người phụ nữ ấy cũng hiểu ra:
Vấn đề không phải là cô yếu.
Mà là…
Cô chưa từng đặt gánh xuống và nói: "Tôi mệt rồi."
Và khi cô đặt thùng nước xuống...
Sẽ có người tức giận.
Sẽ có người bỏ đi.
Nhưng cũng có người – lần đầu tiên – bước đến, cúi xuống... và gánh cùng.
Và cô nhận ra:
Người yêu bạn thật lòng
là người sẵn sàng gánh cùng bạn,
chứ không phải người chỉ yêu bạn khi bạn chịu đựng được.
Vì nếu ai đó chỉ yêu bạn khi bạn mạnh mẽ,
Khi bạn cam chịu,
Khi bạn luôn hy sinh…
Thì họ không yêu bạn.
Họ chỉ yêu sự tiện lợi của bạn mà thôi.
Phụ nữ không khổ vì họ không đủ tốt.
Mà vì họ quá giỏi chịu đựng
trong một mối quan hệ không công bằng.
St:
Mẹ mình trước đây cũng y như các phụ nữ bắc, tết đến thì cúng hàng ngày, từ cúng ông táo, giao thừa cho hết ba ngày tết. Mỗi ngày một mâm cỗ mặn, mâm nào cũng đầy thịt gà giò chả xôi chè, sáu bát tám món ê hề. Mỗi bữa cúng xong ăn ba ngày không hết đồ ăn. Tủ lạnh và tủ đông nhà mẹ chứa thức ăn tết sau chừng ba tháng ăn không hết:-) tết thật vất vả mọi đường. ai góp ý cũng kg được vì mẹ nhất định cho rằng con cháu phải bày tỏ lòng thành kính tổ tiên bằng mâm cơm cúng . Không ai đảm đang chăm chỉ nấu ăn ngon bày khéo như mẹ. Một trăm thứ kiêng kỵ mẹ bắt theo, khiếp lắm. Con cháu chỉ tuân theo răm rắp cấm cãi lời. Nhà như có chiến tranh mỗi khi động đến việc cúng bái.
Mẹ luôn có một ban thờ to đẹp, nhang khói nghi ngút. Mình chỉ được vào thắp hương không bao giờ được làm gì. mẹ một tay bày biện rất đẹp rất chu đáo. Mỗi năm đến tết, mẹ thật vất vả nấu cỗ cúng. Mẹ cũng hay đốt vàng mã, chỉ không thả cá chép thôi. Mẹ bảo phóng sinh cá chim chính ra rất ác, khổ cả cá cả chim cả người. Mình vẫn nhớ cảnh mẹ đi chợ từ sáng tinh sương tay xách hàng chục giỏ thức ăn, rồi cả ngày đứng ở bếp xào xào nấu nấu, cảnh tủ lạnh đầy thức ăn, ngày nào cũng đổ bỏ bao thức ăn đắt đỏ, là cảnh mình quen thuộc nhất khi tết về. Có nhiều năm, cả nhà ai cũng cáu kỉnh căng thẳng kiệt lực vì thức ăn. Chả có gì vui vì ăn lắm quá:-)
khi mẹ chừng 60 tuổi, một hôm đi chùa, mẹ gặp một ông sư rất uyên bác, mẹ rất hâm mộ, ông giải thích về thờ cúng ông bà tổ tiên, các phong tục tập quán, nguồn gốc và biến thể, mẹ rất tâm đắc. Lúc ấy mẹ mới nhận ra cỗ cúng ông bà linh đình gà vịt giò chả bấy lâu nay là rất kiêng kỵ. Mẹ nói, thôi, mình sửa sai, không cúng cỗ mặn nữa, sát sinh tạo nghiệp, cũng không đốt vàng mã nữa, chỉ cúng cỗ chay & không bày biện cầu kỳ, chỉ bình hoa nhỏ một đĩa trái cây một phần xôi chè một đĩa bánh kẹo, gì cũng nhỏ xinh khiêm tốn, quan trọng là chỉ cúng một buổi duy nhất cho tết thôi. Mẹ giảm bớt 90% thời gian cúng lễ, dành thời gian để đọc rất nhiều sách, nghiên cứu nhiều tôn giáo. Mẹ rất am hiểu và cởi mở, thuộc làu các điển tích phật giáo, nghiên cứu cả đạo hồi, cả đạo tin lành, mẹ có thời gian dài theo đạo mẫu. Mẹ rất khao khát tìm hiểu triết lý của nhiều tôn giáo khác nhau, mẹ rất khác phụ nữ ở lứa tuổi của mẹ , mẹ rất am hiểu phật giáo, các tín ngưỡng thờ cúng của người việt. Chủ đề mẹ say mê, là tâm linh, nhưng mẹ không mê tín, mẹ hiểu về chùa chiền và sư sãi. Mình gặp nhiều người nghiên cứu về tâm linh, tôn giáo, mình nghĩ rất hiếm người hiểu biết lãnh vực này như bà.
Mình nhớ sau đấy, nhà mình năm nào cả nhà cũng đi du lịch với nhau khắp nơi vào dịp tết, rất vui. Được ở cùng con cháu, vui vẻ nhàn hạ, được giải phóng khỏi bếp, các bữa cơm cúng, được thăm viếng những nơi hay ho thú vị, mẹ và con cháu được tận hưởng những cái tết thật sự an vui, thật sự hạnh phúc. Giờ nghĩ lại, mình vẫn thấy biết ơn ông sư nào đã giúp mẹ thay đổi. Giúp gia đình mình có bao nhiêu thời gian yêu thương nhau, tết thật sự là thời gian cho gia đình.
Mẹ thay đổi làm mình được may lây....mình cứ nghĩ tất cả mọi may mắn trên đời mình có, là đều do mẹ mang đến. Sự cởi mở tiến bộ của mẹ là niềm tự hào vô bờ bến của mình.
Mẹ chả sợ ai cười chê hay nói ra nói vào, mẹ chỉ nhờ đọc sách mà hiểu biết rất nhiều điều, nhiều phụ nữ khác không biết. Từ mâm cỗ mặn hoàng tráng hàng chục món, chuyển sang mâm cỗ chay vài món, từ việc nhận ra mình sai để sửa, mình thấy còn khó hơn cả leo lên một đỉnh núi cao. Chỉ một đổi thay trong suy nghĩ, mẹ đã tặng cho các con cháu món quà vô giá là sức khoẻ và thời gian vui vẻ thư thả trong bao nhiêu là dịp tết.
Mình nghĩ mẹ thật dũng cảm và mình thật may mắn.
St
26/06/2018
19/10/2017
❤️Mẹo chăm sóc đối với từng loại da!
❌Share ghi nhớ!
13/05/2017
CÁI GÌ CŨNG LÀ LỖI CỦA VỢ...
1. Vợ ra mắt nhà chồng bằng việc vào bếp làm cỗ và rửa mấy mâm bát để "thử tài dâu mới". Chồng ra mắt nhà vợ bằng việc "phải" ăn uống no say vài mâm cỗ để "thử tay nghề" của nhạc phụ nhạc mẫu.
2. Ai cũng "được quyền" soi mói vợ, kể cả cô em họ 8 đời của chồng. Chồng thì cứ như "Thánh sống", cả nhà vợ ai cũng sợ méc lòng.
3. Vợ về nhà chồng phải "tự nhiên như ruồi" mà lao vào dọn dẹp, cơm nước- nếu không muốn bị cho là lười biếng. Chồng về nhà vợ thì "cứ tự nhiên như khách", ngồi uống nước trò chuyện với bố vợ và đợi mẹ vợ dọn cơm lên ăn.
4. Việc nhà chồng là việc của 2 vợ chồng, còn việc nhà vợ là việc của...bố mẹ vợ.
5. Chồng mệt, nằm nghỉ là do chồng...mệt. Vợ mệt nằm nghỉ ngơi là do vợ...lười, trốn việc nhà, làm nũng...bla bla.
6. Chồng mệt mà cố gắng làm việc là "sống có trách nhiệm, cố gắng vì gia đình, số quá vất vả...". Vợ mệt mà cố làm thì lại là "nó giả vờ mệt, diễn, .."
7. Sáng dậy chồng bận xem phim, xem đồng hồ tính đến giờ đi làm. Vợ cũng liếc đồng hồ suốt để tính xem còn đủ thời gian làm việc nọ, việc kia.
8. Vợ ăn mặc lôi thôi, gầy guộc xấu xí là do vợ k biết chăm sóc bản thân. Chồng ăn mặc lôi thôi, xuống cấp là do... vợ không biết chăm lo cho chồng.
9. Chồng đi nhậu với bạn là để giao lưu, vợ đi chơi với bạn là đàn đúm.
10. Chồng đi sớm về khuya là hết lòng vì công việc. Vợ đi sớm về muộn tí là "không biết đường về sớm mà lo việc gia đình- hết mình vì công việc làm gì?". Lúc lương thấp vợ kêu ai?
11. Con ốm, con đau, nhà có việc luôn là vợ nghỉ làm, phải làm lơ trước khuôn mặt nhăn nhó không hài lòng của sếp.
12. Bố mẹ chồng ốm đau là vợ phải tự động lo thuốc men, chăm sóc. Bố mẹ vợ ốm được con rể gọi điện hỏi thăm tí đã thấy quý lắm rồi.
13. Đồ dùng trong nhà hỏng là do vợ "không biết dùng, không biết bảo quản", chồng không có vướng víu gì vì "có khi nào chồng dùng đến?", mà nếu nó hỏng do chồng thì cũng là vì "đồ đểu" hay "nó hết hạn sử dụng?" mà thôi.
14.Nhà cửa, đồ dùng bẩn là do vợ. Con hư do vợ. Con gầy do vợ không biết chăm. Con không ăn do mẹ nấu không ngon, không biết đổi món. Con thiếu chất ,thừa chất cũng do mẹ, ỉa không được cũng do mẹ thiếu hiếu biết.
15. Nhà thiếu gì cũng kêu vợ không sắm, bữa ăn không có gì ăn là kêu không ngon. Lúc hết tiền lại do vợ tiêu hoang?
16. Chồng đi nhậu vợ phải kiên nhẫn đợi, gọi điện là "lèo nhèo, làm mất mặt chồng..". Chồng đợi vợ chút gì là kêu vợ lề mề.
17. Đi làm về chồng thảnh thơi vừa đi vừa ngắm gái. Vợ lại đua xe tốc độ cao, đầu vừa lo lái xe vừa nghĩ xem hôm nay ăn gì, ở nhà còn thiếu những gì; mắt vừa nhìn đường vừa liếc hàng quán.
18. Vợ về nhà chỉ kịp hôn con là lao vào dọn dẹp, nấu nướng. Chồng thảnh thơi bế con đi chơi, bảo sao nó chẳng yêu quý bố hơn?
Bảo sao lúc yêu nhau thì vợ hiền lành nết na thế, giờ làm vợ làm mẹ thì hơn sư tử... bởi có quá nhiều thứ phải lo, phải làm và quá nhiều bất công. Làm phụ nữ nốt kiếp này, kiếp sau xin được làm đàn ông, nếu lỡ may rơi vào thân phụ nữ thì tôi cũng chỉ yêu phụ nữ mà thôi.
Ở Việt Nam, nghề khó nhất là nghề-làm-vợ. Thật sự! Bảo sao càng ngày con gái càng muốn kết hôn muộn. Chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng thì không thể lấy chồng đâu 😭😭😭
Tag hội chị em chưa-muốn-lấy-chồng vào nhé 😔
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Telephone
Website
Address
Ho Chi Minh City